Nếu Thư Viện chịu giúp, thì với địa vị của chồng cô, chắc chắn có thể cứu được cô ta.
Dù cô ta biết ai là người có thể giúp mình, nhưng với tình cảnh hiện tại của cô ta, muốn gặp được Thư Viện lại là chuyện không dễ.
Cô ta biết vì tình hình trị an ở thành phố núi không tốt, nên Thư Viện luôn được bảo vệ nghiêm ngặt bởi nhiều vệ sĩ.
Lúc cô ta không có chuyện gì mà muốn gặp Thư Viện còn là một việc không dễ dàng, huống chi là cô ta hiện tại.
Nghĩ tới nghĩ lui, Phương Ức đành cầu cứu con trai của tư lệnh quân khụ
Giờ cô ta không có cách nào tự mình gặp Thư Viện, nhưng con trai tư lệnh thì chắc chắn có thể.
Dù chồng Thư Viện là quan chức cấp cao đến từ thủ đô, nhưng ít nhiều bọn họ cũng phải nể mặt tư lệnh quân khụ
Quả nhiên, sau khi Phương Ức cầu cứu con trai tư lệnh, tên nhị thế tổ bị chiều hư kia lập tức bắt đầu dò la tung tích của Thư Viện, muốn gặp Thư Viện bằng được.
Nhị thế tổ 二世祖 là một thành ngữ phổ biến tɾong tiếng Quảng Đông lấy từ tích vua Tần Nhị Thế. Thành ngữ chỉ con cháu những gia đình g͙iàu có, chỉ biết ăn chơi phung phí tiền cha mẹ mà không biết lo lắng cho sự nghiệp, như Tần Nhị Thế đã phá hủy cơ nghiệp nhà Tần chỉ sau 3 năm làm vua.
Hắn đã sớm quên sach lời mẹ mình ăn dặn.
Dạo gần đây tình hình không yên ổn, ở thành phố núi bất kể là người trên mặt bàn hay người dưới mặt bàn, thần kinh ai nấy đều căng thẳng như dây đàn, chỉ sợ một sơ suất sẽ dẫn lửa vào người.
Vì vậy, mẹ hắn muốn hắn mấy ngày này nhất định phải ngoan ngoãn ở nhà, không được đi đâu hết.
Bởi làm cha mẹ, bà biết rấtrõ đứa con của mình, tɾong ba người tɾong nhà, đứa dễ gây chuyện nhất chính là hắn.
Nhưng phu nhân tư lệnh vẫn sơ sót. Bà ta nghĩ mình đã ngàn dặn vạn dò như thế rồi, thì con trai của bà ta chắc chắn sẽ nghe lời, mấy ngày gần đây sẽ ngoan ngoãn ở nhà, không đi đâu hết.
Tất nhiên, nếu bà ta đủ cảnh giác hơn chút nữa, lẽ ra nên khóa con trai của mình tɾong nhà luôn, như thế mới có thể bảo đảm chắc chắn trăm phần trăm, con trai của bà ta sẽ không ra ngoài gây họa.
Chính là ngàn vàng khó mua được “sớm biết”.
Bà ta không biết bao nhiêu lời căn dặn của mình, tɾong mắt con trai lại không bằng một cú đïện thoại cầu cứu của Phương Ức.
Vì vậy, đến khi bà ta phát hiện con trai không có ở nhà và phái người đi tìm thì đã không còn kịp rồi.
Còn con trai tư lệnh thì đã tìm ra tung tích của Thư Viện.
Dù sao thành phố núi cũng là địa bàn của hắn, nếu hắn thật lòng muốn tìm ai, thì đó đâu phải chuyện khó.
Hơn nữa Thư Viện cũng chưa từng giấu hành tung của cô.
Lúc con trai tư lệnh tìm tới nơi, Thư Viện đang xem những tấm vải thổ cẩm thủ công do người dân tộc thiểu số ở thành phố núi dệt.
Trên tấm vải đỏ, thoạt nhìn chỉ có một màu đỏ, nhưng dưới ánh nắng hay ánh đèn chiếu xuống, lại biến đổi thành nhiều sắc độ đỏ khác nhaụ
Loại vải này, ngay tɾong dân tộc thiếu số cũng chỉ có số ít người biết dệt, mà dệt xong một tấm vải như thế phải mất hơn một năm.
Thư Viện không thiếu tiền.
Với cô, đồ vật chỉ có hai loại thích hoặc không thích.