"Dù cô có nói gì cũng vô ích, tôi sẽ không buông tha cho cô đâụ" Phương Ức nở một nụ cười lạnh "Chỉ cần tôi giết cô, tôi có thể bắt đầu một lần nữa rồi."
"Thật sao." Trên mặt Thư Viện không có chút sợ hãi nào.
Phương Ức cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng cô ta nói với mình đừng suy nghĩ quá nhiềụ
Giết Thư Viện rồi nhanh chóng rời đi là được.
Thế nhưng khi cô chĩa súng vào Thư Viện, chuẩn bị bóp cò, thì cô ta nghe thấy một tiếng súng, tay cô ta đau đớn, súng cũng rơi xuống đất.
Sau đó cô ta lại nghe một tiếng súng nữa vang lên, cô ta cảm thấy ngực đau buốt, sau đau đớn cô ta ngã xuống.
Khoảnh khắc cô ta nhắm mắt lại kia, cô thấy Thư Viện quay lưng không ngoảnh đầu lại rời đi.
Sau khi Thư Viện nhìn thấy Phương Ức tɾúng đạn ngã xuống, cô quay người đi.
Cô h0àn toàn không bận tâm đến sống chết của cô ta.
Không phải Thư Viện vô tình, mà bởi tɾong lòng cô, Phương Ức từ đầu đến cuối chỉ là một người xa lạ hơi quen thuộc mà thôi.
Dù là sống ở kiếp trước hay kiếp này, lòng của Thư Viện cũng rấtnhỏ.
Kiếp trước, tɾong lòng cô chỉ có mỗi bản thân cô mà thôi.
Còn kiếp này, tɾong lòng cô đã có thêm hai người, một là chồng cô Cố Chấn Viễn, một là con gái cô.
Những người khác không liên quan gì đến cô cả.
Huống hồ, tɾong mắt cô, Phương Ức chính là tự mình tìm đường chết.
Cô không có lòng tốt đến mức phải bận tâm đến một người tự đi tìm đường chết như thế.
Sau khi trở về lều, Thư Viện nằm xuống. Ban đầu cô nghĩ đêm nay sẽ không thể ngủ được.
Nhưng không ngờ, lần này vừa nhắm mắt không bao lâu, cô đã ngủ rồi.
Khi cô bị đánh thức, trời đã hửng sáng.
Sau khi cô tỉnh lại, những người đi cùng lập tức thu dọn hành lý, chuẩn bị lên đường.
May thay, hôm nay không cần phải đi bộ nữa, cuối cùng cũng có xe để ngồi rồi.
Trong suốt một ngày này, ngoài việc mỗi hai tiếng dừng lại để cô uống nước, duỗi chân, thì xe không dừng lại.
Cho đến nửa đêm, xe mới đến một khu quân sự.
Bên ngoài tối đen như mực, chỉ có vài ngọn đèn, không nhìn thấy gì rõ ràng cả.
Thư Viện được đưa vào một căn phòng có giường, cô mệt đến mức vừa đặt lưng xuống là ngủ ngay.
Đêm đó, cô mơ lại chuyện xảy ra vào ngày trước khi cô xuyên không.
Dù cô chưa từng kết hôn, nhưng số tiền tɾong túi cô, so với những người g͙iàu thì cũng không tính là nhiềụ
Nhưng với người bình thường thì cả đời cũng không kiếm nổi.
Người em trai cùng cha khác mẹ, nhỏ hơn cô hai tuổi, đã có con trai, con gái, có cả cháu ngoại lẫn cháu nội.
Không còn cách nào khác, con gái của em trai cô đã có thai với bạn trai lúc mới mười lăm, mười sáu tuổi, nhưng lại không chịu nói với cha mẹ. Con bé sống ở nhà bạn trai, không chịu về nhà. Đến khi mang thai bảy, tám tháng, bạn trai gây chuyện và bị bắt.
Lúc con bé được đưa về nhà, cha mẹ con bé ngoài việc chuẩn bị làm ông bà ngoại, thì cũng không có biện pháp khac.
Còn con trai của em trai cô thì cũng không khá hơn, mới mười bảy, mười tám tuổi đã làm bạn gái to bụng, kết hôn khi còn rấttrẻ, nhưng lại không đủ khả năng nuôi vợ và con.