Dư Dao Dao nghe đối phương nói, " ha " một tiếng.
E rằng đưa vào tay phóng viên giải trí chứ ảnh đế mẹ gì!
Quả thực nhân phẩm của Dư Tâm Khiết còn tệ hơn cả một con rắn như mình.
Tuy nhiên, đầu bên kia điện thoại bị câu hỏi cùng tiếng " ha" của cô ấy làm cho hô hấp đông cứng lại: "Chị đã uống thuốc rồi đúng không, ý thức mơ hồ nên không nhớ? Trước đó em còn giúp chị đến thăm đoàn phim nơi anh Trần đóng phim, còn tự tay giao cơm hộp và chocolate do chính tay chị làm, chị không nhớ rõ sao?"
Dư Dao Dao hít sâu và thở dài một hơi.
Thần rắn ơi! Mình xuyên thật rồi.
"Chị uống thuốc ngay."
Cô lạnh lùng cười quơ tay, đẩy mấy hộp thuốc ngủ vào thùng rác.
Cô đâu có khờ như nguyên chủ, rảnh lắm sao đi tự sát!
Đầu bên kia điện thoại, Dư Tâm Khiết nghe được âm thanh hộp thuốc, yên lòng rất nhiều.
"Chị nhớ rõ sau khi tỉnh dậy phải khóc thật thảm, sau đó mới đòi tiền! Nếu anh rể không đồng ý, chị nhân dịp ly hôn luôn, nhớ phải bỏ con không nuôi, phải làm đủ trò để ly hôn bằng được. Tất cả vì anh Trần Kiệu."
Chặc chặc.
Thật là con người tàn nhẫn.
Bảo mình bỏ con, hại mình lại bị cư dân mạng mắng 'thậm chí tình thương của mẹ cũng không có'!
Điểm quan trọng là, không có con cô sẽ không có phí nuôi con, đứa nhỏ theo cô chỉ chịu khổ.
Theo truyện gốc, sau khi nguyên chủ rời đi, người giữ trẻ sơ sẩy nên thằng bé qua đời vì tai nạn xe. Ha, điều buồn cười, tất cả đều là âm mưu của nữ chủ, chỉ vì cô ta không muốn sau khi lấy nam chủ phải nuôi con của vợ trước, không muốn chia tài sản cho người khác ngoài con ruột của mình.
Thật là một nữ chủ độc ác.
"Đã biết."
Dư Dao Dao lười dong dài với cô ta, tức giận cắt ngang cuộc gọi.
Cô mở camera trên di động và quan sát gương mặt hiện tại của mình.
Một gương mặt tinh xảo, một người đẹp quyến rũ kèm theo chút ngây thơ. Tuy sắc mặt lúc này có hơi trắng xanh nhưng khép hờ đôi mắt, càng thêm quyến rũ chết người, đôi mắt ngập nước tỏa sáng biết nói ..
Ờ, cô không xa lạ với gương mặt này, vì đây là dáng vẻ sau khi cô biến thành người.
Cô xinh đẹp quyến rũ như vậy đấy.
"Đúng là người con gái số khổ, cô an tâm thoải mái đầu thai đi, tôi sẽ giúp cô sống tốt."
Cô bị người thi hành luật pháp giới Yêu quái nhốt ở vườn thú suốt 170 năm, trải qua năm tháng dài dằn dẳng đầy nhàm chán, nền đất thì lạnh như nước đá, còn phải chịu đựng sự tò mò chỉ chỏ vây xem từ loài người. Mỗi ngày chỉ có thể ăn no năm phần, ngay cả ngủ cùng đi WC đều chả có không gian riêng tư dành cho một con rắn cái.
Còn phải chịu nhục nhã bị ấn đầu, bị rút răng và nọc độc theo định kỳ, còn bắt chụp ảnh với con người, diễn xiếc cho họ xem.
Cuối cùng, còn bị thiên lôi đánh thành rắn khét!
Cô nằm mơ đều muốn đầu thai thành người.
Chỉ là bây giờ đổi sang một kiểu khác để thực hiện được ước mơ đó thôi.
Cô phải sống thật tốt, phải thay đổi số mệnh!
Cô không thể đi theo tình tiết tiểu thuyết - bị ly hôn - bị bôi đen thành người phụ nữ tàn nhẫn phản bội hôn nhân - bỏ chồng bỏ con theo trai. Sau cùng mất hết tất cả, cả đời nằm trên giường bệnh.