⬅ Trước Tiếp ➡
Cô muốn thực hiện ước mơ lúc trước, trở thành ngôi sao có nhiều fan hâm mộ nhất, làm toàn thể loài người trên thế giới này đều say mê sắc đẹp của mình.
"Những người hại cô chủ, làm cô mất đi tất cả.. Tôi sẽ giúp cô giành lại hết, cả vốn lẫn lời!"
Cô nhẹ nhàng vuốt mái tóc dài dài đến vòng eo rồi nằm vào trong ổ chăn mềm như bông của mình.
Dựa theo tình tiết, nguyên chủ uống thuốc không bao lâu thì nam chủ sẽ về nhà đưa nguyên chủ đi cấp cứu, sau khi nguyên chủ tỉnh dậy thì muốn ly hôn ngay.
Cô cần phải ngăn cản tất cả chuyện này!
Hai mươi phút sau, bên ngoài phòng vang lên tiếng bước chân bình tĩnh, ổn định lại có chút hối hả.
Thẩm Nghị Sùng điều chỉnh hô hấp xong mới đẩy mạnh cửa phòng.
Anh vội vàng bước nhanh, thậm chí có gió theo từng bước đi của anh. Lúc đến trước giường, tuy anh đã đoán ngay từ đầu nhưng gương mặt bình tĩnh như hồ nước vẫn vì tức.
Người ngày thường đều khóc lóc ầm ĩ gây chuyện, giờ phút này một thân váy trắng, sắc mặt trắng xanh yên lặng nằm ở trên giường.
Giường chăn màu nâu thẫm có chút hỗn loạn, chỉ có cái chăn đang che đậy một bộ phận trắng nõn mềm mại từ ngực đến mông, lộ ra ngoài một đôi tay bóng loáng mềm mại cùng một đôi chân thẳng tắp mảnh khảnh ..
Tóc đen uốn lượn đến eo nhỏ của cô, càng làm sắc mặt của cô trong suốt như người chết.
Thùng rác đầu giường là mấy lọ thuốc ngủ đầy chói mắt.
"Dư Dao Dao!" Người đàn ông kia cất tiếng kêu gọi.
Rắn tinh Dư Dao Dao nghe xong, cơ thể nháy mắt run lên.
Tính chất của rắn là Dâm.
Thần rắn! Máu rắn trăm năm của cô đều bị giọng nói đầy quyến rũ của giống đực này làm cho động dục, kêu đến xao động, nóng ran toàn thân, máu dồn hết lên não.
Đây là nam chủ kim cương trong sách sao?
Cô ưm một tiếng, nhíu mày, gắng đè lại dòng máu đang xao động của mình.
Hai tròng mắt nhắm chặt, lông mi rung động, mang theo vài phần đau khổ nhưng vẫn nói ra lời thoại của nữ chủ trong tiểu thuyết bá tổng.
"Ông xã, xin anh đừng đi .."
Như đang gặp ác mộng, cô nhỏ giọng nỉ non.
Pháp tắc trong thế giới Yêu Quái không cho phép cô tùy ý giao phối, cấm cô yêu đương.
Nghĩ lại thật là bi ai, một con rắn tinh độc thân gần hai trăm năm, khóe mắt của cô không khỏi thấm ra nửa giọt nước mắt thương tâm, chảy xuống một cách bất lực.
Thẩm Nghị Sùng nhíu mày, như thể đây là lần đầu quen biết người con gái đang mê mang này.
Cô nằm yên nơi đó, không ngờ lại cất tiếng cầu xin anh đừng đi, thậm chí còn yên lặng không tiếng động mà khóc.
"Dư Dao Dao!"
Anh lắc lắc bả vai có chút gầy yếu của cô, tay còn lại lấy di động ra gọi 120.
Anh nghe được một tiếng 'ưm ', rắn tinh Dư Dao Dao chậm rãi tỉnh giấc, cô mở đôi mắt ngập nước ra, hơi híp mắt, mới thấy rõ người đàn ông đẹp trai cao gầy đứng ở đầu giường.
Bộ vest đen, sơ mi trắng đứng nhìn cô bằng ánh mắt tò mò. Dù cà vạt có hơi lệch, thậm chí tóc mai trên trán đều rối loạn vẫn không tổn hại đến gương mặt đẹp trai của anh ta.
Giờ phút này, trong ánh mắt trên gương mặt đẹp trai ấy còn mang theo một chùm lửa giận.

⬅ Trước Tiếp ➡