⬅ Trước Tiếp ➡
Tạ Dương nói với Lục Giai Minh, hôm nay ra ngoài chơi, sẽ không về, nhưng bây giờ hắn hối hận rồi, ở trong phòng trọ thủ da^ʍ mấy lần, nhưng hắn vẫn chưa cảm thấy thỏa mãn, hắn nhìn tay mình dính tϊиɧ ɖϊ©h͙, thầm nghĩ, bây giờ hắn muốn nhìn thấy Lục Giai Mình, hắn muốn đi gặp Lục Giai Minh.
Lúc hắn mở cửa liền nghe thấy âm thanh hoảng hốt của Lục Giai Minh: "Đợi một chút!"
Sau thanh âm của vật nặng rơi xuống, hắn mở cửa, nhìn thấy Lục Giai Minh không một mảnh vải che thân, chỉ có chiếc khăn tắm quấn quanh eo, cậu ngã xuống đất, hai chân hướng về phía hắn mà mở rộng, hắn cho thể nhìn thấy giữa hai chân Lục Giai Minh một cách rõ ràng ---- dươиɠ ѵậŧ --- cùng với hai chiếc miệng nhỏ.
"Đùng đùng".
Tạ Dương cảm thấy đầu mình đang nổ cái đùng.
Hắn nhìn đôi chân thon dài của Lục Giai Minh, ngón tay trắng bệch siết chặt khăn tắm màu trắng, mặt không còn chút máu nào cùng với đôi mắt --- đang ướt đẫm nước kia, giống như đang vô cùng tuyệt vọng, dáng vẻ đáng thương không dám nhìn hắn, hắn nghe thấy Lục Giai Minh dùng thanh âm run rẩy cầu xin hắn: "Tạ Dương, cầu xin cậu, đừng nói ra."
Bên tai Tạ Dương vang lên tiếng sét rất to.
-----------------------
Hắn nhìn thấy người kia rút người lại, thân thể run lên, hoa huyệt mới vừa lộ ra cũng bị câu dùng khăn lông che lại, Tạ Dương cảm thấy bản thân khát không chịu nổi, cổ họng không tự chủ mà liên tục nuốt nước miếng, sau đó hắn nghe thấy âm thanh run lên đầy cầu khẩn: "Tạ Dương, cầu xin cậu, đừng nói ra."
Hắn nghĩ khi đó bản thân cuống cuồng chửi thề một tiếng, nói điên rồi. Sau đó muốn đóng sầm của mà bỏ ra ngoài.
Nhưng bây giờ hắn nghe thấy thanh âm của mình, cực kỳ tồi tệ, hệt như một tên thợ săn: "Dựa vào cái gì chứ?"
Hắn cảm giác tất cả mạch máu trong cơ thể mình đều đã nóng lên, chúng đang không ngừng gào thét, mãnh liệt thể hiện thú tính cùng du͙© vọиɠ, hắn nhìn người đàn ông dưới đất, cảm giác tay mình sẽ lần theo mắt cá chân của người đó sờ lên bắp chân, đầu gối, bắp đùi, sau đó lại hướng vào nơi tư mật ẩn giấu sau cái khăn lông kia, hắn nghe thấy âm thanh mang đầy sự hưng phấn của bản thân: "Dạng hai chân ra."
!!!
Tạ Dương chợt mở mắt ra, trong tay tựa hồ như còn lưu lại hơi ấm của cơ thể người, thân thể cũng trở nên nóng ran lên, hạ thân càng trở nên nóng rực, hận không thể ch!ch chết con người kia.
"Mẹ kiếp, con mẹ nó!!!"
Tạ Dương ôm đầu mình đập lên gió, hắn cầm lấy gối che mặt lại, cắn răng lấy con quái vật nóng rực trong quần mình, máy móc vuốt ve nó, hắn không cách nào khống chế được suy nghĩ nhớ đến bắp chân của Lục Giai Minh, đầu gối, bắp đùi, cùng với, đóa hoa căng mọng kia, cũng không kém phần mềm mại.
Hắn nhớ đến gương mặt đáng thương của Lục Giai Minh cầu xin hắn.
Hắn nhớ đến thân thể tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ của Lục Giai Minh ngã xuống nền đất.
Hắn nghĩ đến việc Lục Giai Minh run rẩy tách hai chân ra.
Ch!ch ch!ch
Tạ Dương xin nghỉ ba ngày, cũng không quay về ký túc hay là phòng trọ.
Lâm Yên có chút sợ hãi hỏi Lục Giai Minh về hắn.
Lục Giai Minh lắc đầu một cái, hôm đó Tạ Dương đã chạy ra ngoài và không trở lại nữa.
Thật ra trong lòng Lục Giai Minh cũng có điều khó nói, Tạ Dương chắc chắn đã bị thân thể quái dị của cậu dọa sợ, cậu cầm lấy điện thoại di động, sau một hồi viết xóa liên tục, cuối cùng chỉ gửi cho Tạ Dương ba chữ --- thật xin lỗi.
⬅ Trước Tiếp ➡