Rốt cuộc ngày thứ tư, Tạ Dương cũng quay lại, hắn ngồi trên ghế, dáng vẻ có chút nóng vội, hướng về phía Lục Giai Minh, hắn nói: "Tôi muốn nhìn thấy hạ thân của anh."
Lục Giai Minh: ...
Cậu cảm thấy bản thân hệt như nghe lầm, thậm chí là bản thân có thể đang mơ, vì vậy ngây ngốc mà hỏi lại: "Gì cơ?"
"Tôi nói tôi muốn nhìn hạ thân của anh!" Tạ Dương cảm thấy bản thân mình chẳng khác nào thằng ngu, so với lúc tỏ tình thời niên thiếu còn ngu hơn gấp ngàn lần.
Ba ngày trước, hắn liên tục gặp mộng xuân, và trong giấc mộng chỉ có một nhân vật duy nhất là Lục Giai Minh, buổi sáng ga trải giường cùng qυầи ɭóŧ của hắn lúc nào cũng trở nên ướt đẫm, thân thể hắn cũng trở nên nóng rực, hắn thử đi chơi gái, nhưng dù cho người phụ nữ kia có vẻ ngoài xinh đẹp ra sao, vóc dáng nóng bỏng như thế nào, thì hắn cũng không hề có phản ứng với phụ nữ, sau đó hắn thử với đàn ông, nhưng khi người đàn ông kia chưa kịp cởϊ qυầи áo đã bị hắn mắng cho chạy mất dạng.
Hắn điên cuồng gãi đầu cả một ngày, lúc này suy nghĩ của hắn chỉ có một câu, hắn muốn Lục Giai Minh, chỉ có Lục Giai Minh mới có thể vỗ về hắn.
Lục Giai Minh giống như đã bị lời của hắn dọa sợ, mãi lâu sau cũng không lên tiếng, cuối cùng mới hỏi hắn: "Đây chính là nguyên nhân vì sao cậu xin nghỉ sao?"
Tạ Dương hệt như bị nắm thóp, cứng đầu cứng cổ mà vò đầu mình, miệng không quên chửi thề một tiếng, mái tóc rối bời cũng ánh mắt vì chột dạ mà né tránh, điều này khiến dáng vẻ của hắn trở nên có chút thê thảm.
Lục Giai Minh nhìn hắn, liền dời ánh mắt, nói: "Lâm Yên lúc này có bán hình khiêu da^ʍ, tôi sẽ giúp cậu hỏi một chút." Ý chính là cự tuyệt hắn.
Tạ Dương giữ cậu lại, nhưng cũng không dám đối mắt với cậu, nhưng lại nhìn chằm chằm nhìn cổ tay của cậu, màu sắc trắng nõn khiến cổ họng hắn trở nên khô khốc, hắn nói: "Tôi chỉ muốn nhìn anh."
Lục Giai Minh hệt như con ếch trên bàn phẫu thuật, chân cậu tách lớn ra, nằm trên giường, quần cũng bị cậu cởi ra ném sang một bên, nơi tư mật chỉ mặc một chiếc qυầи ɭóŧ, Tạ Dương cách một lớp quần mỏng kia, đã dán chặt ánh mắt vào hạ thể kỳ diệu của cậu.
"Ch!ch!" Tạ Dương chửi thề một tiếng, theo thói quen muốn lấy thuốc lá ra, nhưng hắn chỉ lấy ra một viên kẹo cao su, cái này là do Lục Giai Minh nhét vào trong túi hắn, nói hút thuốc không tốt, liền mua cho hắn mấy viên kẹo cao su mà để vào trong túi, muốn hắn dùng kẹo để cai thuốc.
Lục Giai Minh nghe thấy hắn chửi thề, liền rúc người lui về phía sau, hai mắt cậu mở to nhưng không nhìn hắn, cậu nhìn thẳng về phía mép giường, cậu khép hai chân mình lại, nói: "Được rồi."
Tạ Dương cũng không cho cậu trốn tránh, đè lên người cậu, tách bắp đùi cậu ra, nhìn xuống nơi tư mật kia, hỏi: "Nơi này của anh, có thể cao triều không?"
Lục Giai Minh có chút không tưởng tượng nổi nhìn Tạ Dương, giống như không hiểu hắn đang nói gì vậy.
Cậu liền hỏi lại một cái, tính tình của Tạ Dương liền nóng lên, từ ngữ cũng trở nên thô lỗ: "Con mẹ nó, hoa huyệt của anh, có thể cao triều hay không? Hắn vừa nói vừa dùng tay vặn chặt âʍ ѵậŧ.
Cách một lớp qυầи ɭóŧ, nhưng chỗ kia vẫn thật sự rất nhạy cảm, khiến thân thể Lục Giai Minh trở nên tê dại, cổ họng cũng bất giác rên lên một tiếng, cậu gấp rút kẹp chặt hai chân, kinh ngạc nhìn Tạ Dương, nhưng hoa huyệt lại bất giác trở nên ngứa ngáy, một chất lỏng dính nhớt chảy ra qυầи ɭóŧ.
Cậu lắp bắp trả lời: "Có thể, có thể."