Bùi Tiểu Thu khôi phục lại bình tĩnh, nghiêm túc nói "Chị dâu, anh trai em mất được mấy ngày, đại đội cảm thông với tâm trạng của chị, mới đồng ý cho chị không đi làm, ở nhà nghỉ ngơi. Nhưng em thấy tinh thần của chị tốt hơn nhiều rồi mà, không nên trốn tránh công việc nữa. Nếu không thì không chỉ các thành viên khác có ý kiến, mà cũng làm lạnh lòng đại đội trưởng.”
Chu Tú Tú hiểu rõ, cô còn đang cảm thấy kỳ lạ, sao chỉ có mình cô là không cần đi làm.
"Còn nữanannan" Bùi Tiểu Thu biết nguyên chủ muốn trốn tránh nên muốn khuyên bảo một chút, nhưng cô ấy mới nói được một nửa đã bị Chu Tú Tú cắt ngang.
"Đúng vậy, một vị danh nhân đã từng nói, "Kiến thức là từ lao động khắc khổ đạt được, bất kỳ thành tựu nào cũng là thành quả của lao động khắc khổ", sáng sớm ngày mai chị sẽ đi làm, tranh thủ để không kéo chân sau của đông đảo đồng chí lao động ” Chu Tú Tú nâng cái cằm xinh đẹp lên, chém đinh chặt sắt, giọng điệu kia như thể muốn chắc chắn bao nhiêu thì có chắc chắn bấy nhiêụ
Nói xong, cô không tán dóc với Bùi Tiểu Thu nữa, hai đứa trẻ còn đang chờ cô, chậm trễ thời gian ở chỗ này, cũng không biết bọn trẻ phải chịu bao nhiêu uất ức rồi.
Chu Tú Tú cất bước chân, đi rất nhanh, bóng lưng vô cùng tiêu sái, nào còn kiểu làm ra vẻ mạnh mẽ như ngày thường?
Bùi Tiểu Thu ngây ngốc nhìn bóng lưng cô, nhất thời không rõ tại sao lại như vậy, vẻ mặt đầy nghi ngờ. Đợi sau khi khôi phục lại tinh thần, mới đuổi theo bước chân của cô, muốn biết cô có âm mưu gì.
Tiềm năng của con người là vô hạn, Chu Tú Tú dùng tốc độ nhanh nhất đi tới cửa nhà.
Ở xa xa, cô chợt nghe thấy tiếng Bùi Nhị Xuân chửi rủa từ trong nhà truyền ra.
“Hai đứa vô liêm sỉ không biết xấu hổ này, vậy mà còn biết trộm đồ?”
“Rồng sinh rồng, phượng sinh phượng, con của chuột thì cũng chỉ biết đục lỗ, nói hai đứa chúng mày đấy Mẹ thì không biết xấu hổ, hai đứa con cũng trộm cắp, khốn khiếp ”
"Có nhận sai không? Còn không nhận nữa là tao đánh đấy ”
Giọng Bùi Nhị Xuân vô cùng lớn, nhà cách vách cũng có thể nghe thấy động tĩnh.
Sắc mặt Chu Tú Tú trầm xuống, mặt xanh mét đẩy cửa ra, vừa vặn thấy Bùi Nhị Xuân đã cầm lấy gậy nhóm lửa.
"Mày muốn đánh thì đánh con bé kia, đừng đánh cháu trai của tao Cả nhà họ Bùi chỉ có một đứa con trai này thôi, mày đừng đánh hỏng nó ” Lúc Trương Liên Hoa nói, ánh mắt sắc bén hung hãn mà khoét qua Đổng Hòa Bình.
Đổng Hòa Bình biết ý của bà ta, xấu hổ chuyển tầm mắt, lúc quay đầu vẻ mặt ngượng ngùng.
Bùi Nhị Xuân cũng chột dạ, chuyện hộ khẩu của Đại Phi còn chưa xong, chị ta và Đổng Hòa Bình đều bị mẹ đánh một trận.
Hiện tại Trương Liên Hoa che chở cho Tiểu Niên, đương nhiên chị ta không thể nói thêm cái gì, lập tức cầm gậy nhóm lửa chỉ vào Tiểu Uyển đang núp ở góc "Được, Tiểu Niên là con trai, ăn một khối đường thì không sao, còn cái đồ hàng hóa thua lỗ như mày có mặt mũi gì mà dám ăn món đồ hiếm lạ này?”
Chu Tú Tú nghe rõ ràng nguyên nhân và hậu quả của chuyện này.
Cục kẹo sữa kia là phần thưởng của hệ thống, sau khi cô cho đứa trẻ ăn xong thì quên vứt vỏ giấy đi.
Nói vậy là lúc Bùi Nhị Xuân vào phòng nhìn thấy vỏ kẹo, mượn đề tài phát huy, muốn làm ầm ĩ một trận.
"Mày có sai không?" Bùi Nhị Xuân lớn tiếng chất vấn.
Tiểu Uyển bị âm thanh của chị ta dọa cho run lên, thân hình nho nhỏ run rẩy, nước mắt không dám chảy xuống, thanh âm nhẹ nhàng "Tiểu Uyển không có... Không có...”
"Bọn cháu không ăn cắp kẹo." Tiểu Niên ngẩng mặt lên, khẩn trương nhìn cô cả, dùng âm thanh non nớt nói "Đừng đánh bọn cháụ”