“Cô cả không đánh cháu, cô cả đánh con vịt giời này ” Bùi Nhị Xuân lạnh lùng cười một tiếng, mạnh mẽ giơ gậy nhóm lửa lên cao rồi hạ xuống, ánh mắt Tiểu Uyển lập tức nhắm lại, nước mắt tụ lại trên đôi lông mi dài, nhẹ nhàng run rẩy.
Trong mắt Chu Tú Tú hiện ra vẻ tức giận.
Chỉ mới xuyên qua vài tiếng đồng hồ, cô đã nghe bọn trẻ nói "Đừng đánh bọn con" rất nhiều lần.
Đối với bọn chúng, dường như bị đánh đã trở thành việc bình thường.
Mà chắc nguyên chủ làm mẹ ở cái nhà này cũng không có địa vị gì đáng nói, nếu không lúc này cô đã tới rồi, sao Bùi Nhị Xuân còn dám làm trò trước mặt cô?
"Ai dám đánh con gái tôi?" Lúc Chu Tú Tú mở miệng, cao giọng nói.
Bình thường cô ở trước mặt người nhà rất nhát gan, ngay cả dáng vẻ tức giận cũng nhỏ nhẹ, dù có ý gì cũng giấu trong bụng. Chuyện đập trứng gà ăn vừa rồi đã khiến mọi cả nhà cảm thấy bất ngờ, bây giờ cô lại còn nổi giận?
Đang lúc mọi người đang kinh ngạc nhìn Chu Tú Tú, cô đã đi tới bên cạnh Tiểu Uyển, một tay túm, một tay giật lấy gậy nhóm lửa trong tay Bùi Nhị Xuân giơ lên cao.
Tiểu Uyển vốn đã chuẩn bị sẵn sàng bị đánh, lòng bàn tay mở ra, khuôn mặt nhỏ nhắn bị dọa đến trắng bệch. Nhưng không ngờ có một âm thanh quen thuộc vang lên, cô bé từ từ mở mắt ra, nhìn thấy đúng là mẹ mình.
Tiểu Uyển ngẩng đầu, thấy mẹ đang lấy thân che chở cho mình và anh trai, cả người cô bé ngây ngốc.
Bùi Nhị Xuân bị Chu Tú Tú giật gậy nhóm lửa dọa cho giật mình, cả người nhảy về phía sau một bước, hôm nay chị ta không thể bị đánh thêm một lần nữa "Cônannan Cô làm gì vậy ”
Chu Tú Tú lạnh lùng nhìn chị ta "Chị cũng biết bị đánh sẽ đau, sẽ sợ hãi, sao vẫn nhẫn tâm xuống tay độc ác đánh đứa trẻ?”
Vẻ mặt Bùi Nhị Xuân cứng đờ "Đứa trẻ trộm đồ như vậy mà được à? Cô không dạy được con, tôi sẽ, tôi sẽ dạy giúp cô ”
Nhưng mà chị ta còn chưa kịp dứt lời, đã nghe được một tiếng vang.
Chu Tú Tú hung hãn đập gậy nhóm lửa trong tay xuống.
Bùi Nhị Xuân còn tưởng gậy nhóm lửa sẽ rơi vào mu bàn chân mình, hét lên một tiếng rồi nhảy dựng lên, nhếch nhác chạy ra.
"Kẹo là tôi đưa cho bọn trẻ, không phải lấy từ trong phòng chị." Chu Tú Tú ung dung thản nhiên nhìn chị ta.
Trương Liên Hoa lập tức the thé nói "Cô cho? Cô lấy tiền ở đâu?”
Vẻ mặt Chu Tú Tú buồn cười nhìn chị ta "Chị cũng biết tôi không có tiền à? Tiền của tôi đâu? Tiền của cha đứa bé giao cho ai rồi?”
Trước kia chồng của nguyên chủ gửi không ít tiền trợ cấp về, nhưng một xu nguyên chủ cũng không lấy được, tất cả tiền đều bị Trương Liên Hoa nắm chặt trong lòng bàn tay.
Trương Liên Hoa cầm tiền, nói là nghĩ cho cả nhà, trên thực tế lại có tư lợi riêng, lấy toàn bộ tiền phụ giúp cho con gái cả và con gái thứ hai của bà ta.
Cũng chính vì nguyên nhân này, chồng của nguyên chủ hi sinh vì nhiệm vụ, nguyên chủ mới vội vàng ngựa không ngừng vó chạy đi lãnh lương trợ cấp, vụng trộm giấu ở nhà mẹ đẻ.
Giọng điệu Chu Tú Tú bình tĩnh, khóe miệng mang theo ý châm chọc, đôi mắt sáng ngời vì tức giận mà trở nên tràn ngập thần thái.
Nhìn một màn này, Bùi Tiểu Thu ngây ngẩn cả người.
Kỳ quái, nếu theo tính cách của chị dâu lúc trước, tuyệt đối sẽ không vì mình mà ra mặt, vì hai đứa trẻ ra mặt.
Trên mặt Bùi Nhị Xuân trắng bệch "Bớt nói mấy lời vô nghĩa, tiền em trai tôi kiếm được không cho mẹ thì cho ai?”
Chu Tú Tú lạnh lùng cười "Cho mẹ thì thiên kinh địa nghĩa rồi, nhưng nuôi một nhà các người là đạo lý gì?”
Bùi Nhị Xuân nhất thời nghẹn lời.