Chu Tú Tú cúi đầu, nhìn xuống khuôn mặt của Tiểu Uyển “Hôm nay, cô lớn và bà nội nói con lén ăn vụng kẹo, làm con sợ sao?”
Nhiều đứa trẻ ba tuổi sẽ nói ra, nhưng Tiểu Uyển thường ngày cũng không dám lên tiếng, cho nên khi nói đều cúi đầu nói lắp bắp “Sợ… sợ hãi…”
Chu Tú Tú gật đầu, nhẹ nhàng nói “Tiểu Uyển rất sợ, vì thế mới không dám phản bác. Nhưng con phải biết rằng, người lớn không phải ai cũng thông minh như vậy, nếu con không nói thật, người lớn sẽ không hiểu được. Nếu sau này gặp phải chuyện tương tự, con phải lớn tiếng nói ra, không thể cúi đầu chịu đòn, có biết không?”
Tiểu Uyển chăm chú nhìn đôi mắt của Chu Tú Tú.
Đôi mắt của mẹ thật xinh đẹp, phát ra ánh sáng, tựa như những vì sao trên bầu trời vậy.
Chu Tú Tú bất đắc dĩ mỉm cười.
Cô không có kinh nghiệm giao tiếp với một đứa trẻ ở độ tuổi này, vì vậy cô tự hỏi liệu đứa trẻ có hiểu được những lời mình nói hay không. Nhưng cô biết đứa trẻ chỉ là trang giấy trắng, chỉ cần cô vẽ đi vẽ lại nhiều lần, một ngày nào đó đứa trẻ sẽ mưa dầm thấm đất thôi.
“Còn nữa, con gái không phải là kẻ tốn tiền cơm gạo, cái gì anh trai ăn được thì Tiểu Uyển cũng có thể ăn được. Cả hai con mẹ đều yêu thương giống nhau, có hiểu không?”
Lần này Tiểu Uyển nghe đã hiểu, cô bé hứng khởi gật đầu, ánh mắt trở nên sáng ngời, lờ mờ nhưng hiện lên vẻ đáng tin cậy.
Trong lòng Chu Tú Tú mềm nhũn, lại quay đầu về phía Tiểu Niên.
Sau mấy tiếng tiếp xúc ngắn ngủi, kết hợp với nội dung bên trong cốt truyện, Chu Tú Tú đã biết đại khái tính tình của hai đứa bé.
Tiểu Uyển có vẻ rất nhát gan, nhưng lại khá gần gũi với nguyên chủ, cho dù cô ấy có đánh mắng hay chửi bới gì, cô bé đều khát vọng tình mẹ ấm áp.
Nhưng Tiểu Niên không giống như vậy.
Làm anh trai, cậu bé có vẻ rất hiểu chuyện, đồng thời có mâu thuẫn tâm lý với nguyên chủ.
Đã bị tổn thương, cần phải sử dụng thời gian từ từ chăm sóc, Chu Tú Tú không vội vàng “Hôm nay Tiểu Niên làm rất tốt, mẹ nghe thấy con thẳng thắn nói mình và em gái không có lén ăn vụng kẹo, có đúng hay không?”
Giọng điệu nhẹ nhàng của Chu Tú Tú làm Tiểu Niên ngẩn ra.
Cậu bé chớp mắt, nghiêng đầu trong vô thức “Dạ.”
Lại trưởng thành như vậy, còn là đứa trẻ lên ba, Chu Tú Tú bị sự đáng yêu này chọc cười, khóe miệng giương lên “Tiểu Niên là anh trai, là một người đàn ông, biểu hiện rất tốt. Sau này con càng phải dũng cảm, lúc giải thích thì phải lớn tiếng một chút, như vậy mới có thể bảo vệ mẹ và em gái. Con có thể làm được chứ?”
Chu Tú Tú nói với cậu bé bằng giọng điệu dỗ dành, nhưng ánh mắt của cô lại chân thành, bình đẳng. Tiểu Niên bị lời nói của cô làm cho sững sờ, thật lâu sau đó, trong lòng dâng lên một niềm vui sướng chưa từng có.
Mẹ khen cậu bé rồi
Tiểu Niên gật đầu, từ đầu đến cuối không có cười, khuôn mặt nhỏ căng thẳng, đôi chân ngắn ngủn của cậu bé vô thức đung đưa.
Cuộc trò chuyện đầu tiên của ba người kết thúc thành công.
Chu Tú Tú nói xong, bế bọn nhỏ xuống giường “Đi chơi đi.”
Bây giờ còn là mùa hè nóng nực, mặt trời lặn tương đối trễ, hai đứa trẻ bình thường không có bạn bè, nhưng hai anh em chơi với nhau, cũng rất vui nha.
Nhìn bọn trẻ chạy ra khỏi phòng một hồi lâu, Chu Tú Tú lấy lại tinh thần, lấy ra phong bì mà mình đã giấu ở lưng quần.
Nguyên chủ đã biết tài sản không thể bị tiết lộ, đặt ở nhà mẹ ruột mới yên tâm, Chu Tú Tú tất nhiên cũng sẽ không khoe khoang.
Cô mở phong bì ra và nhìn vào bên trong một cách thô lỗ.
Hiện tại ở thời đại này, mệnh giá lớn nhất là nhân dân tệ, nguyên mười tệ, một tờ cũng đã bằng hơn nửa tháng lương của công nhân một đơn vị quốc doanh trong thành phố.