⬅ Trước Tiếp ➡
Nhưng mà trong bì thư nhân dân tệ, còn rất nhiều tờ, rất dày.
Cô chăm chú đếm, xác định bên trong có tổng cộng 160 nhân dân tệ.
Ai nấy đều thấy được nhà mẹ ruột của nguyên chủ rất nghèo, cả nhà bọn họ không có ai là không thiếu tiền, nhưng cho dù là như thế, số tiền cô ấy gửi cho gia đình vẫn có thể cầm về nguyên vẹn.
Mẹ của cô ấy vẫn còn khó khăn, nhưng không ngờ rằng tình yêu thương và sự hòa thuận vô điều kiện của gia đình, lại khiến cô ấy trở nên ích kỷ hơn, không bao giờ coi trọng cảm xúc của người khác.
Nhưng dù cho như thế nào, lúc này đây trong lòng của Chu Tú Tú rất vui mừng.
Bởi vì cô đã lấy được một khoản tiền lớn.
Mặc kệ ở nơi nào, thời đại nào, bạn không thể làm gì nếu như không có tiền. Trong nhà này đâu đâu cũng có người nhìn chằm chằm mình, với đám người kia sinh hoạt cùng một chỗ như vậy, Chu Tú Tú nhất định sẽ chịu không được.
Có số tiền kia, Chu Tú Tú có thể suy nghĩ bước tiếp theo nên làm như thế nào, thời điểm dọn ra ngoài ở, cũng không phải không thể.
Nhưng điều quan trọng nhất lúc này, là đợi được ngày mai đến.
Trong lòng của Chu Tú Tú có một tia ước ao nhỏ, cô trông mong rằng ngày mai mở mắt ra, mình có thể xuyên về.
Nhưng nếu thật sự không còn cách nào, chỉ có thể tiến từng bước một.
Hay là cứ làm ầm ĩ lên là được rồi, buổi tối lúc ăn cơm, Trương Liên Hoa tạm thời sẽ không gây khó dễ cho mẹ con mình. Chỉ là thức ăn trên bàn khó ăn cực kỳ, Chu Tú Tú thực sự không có khẩu vị gì. Những chiếc bánh bột ngô này có thực sự nuốt được không? Thô ráp như này, sợ rằng có thể làm xước cổ họng
Chu Tú Tú ăn uống mất tập trung, hai đứa nhỏ cũng không ăn được nhiều, bọn học đã ăn quen những chiếc bánh bột ngô thô ráp này, chỉ là vừa nãy bánh bột lọc mềm mại lại ngọt ngào, hai đứa đã ăn rất no, lại quay về những chiếc bánh bột ngô lúc này, đương nhiên không thấy ngon miệng.
Lúc nãy Đổng Đại Phi đã khóc một trận, lúc này đôi mắt vẫn còn sưng, nhưng khẩu vị vẫn rất tốt, một cái bánh bao to, kết hợp với bánh canh, phát ra âm thanh chẹp chẹp.
Khẩu vị của Đổng Hòa Bình cũng tốt, cũng không nói câu nào, chỉ rúc đầu vào ăn.
Trương Liên Hoa nhìn thấy đức hạnh này của bọn họ, lại nghĩ tới chuyện sổ hộ khẩu, “hừ” một tiếng “Ông Đổng nhà mình thật biết tính toán, con cháu đều đưa đến nhà tôi ăn không ngồi rồi.”
Đổng Hòa Bình vừa nghe, khóe miệng cứng đờ, để đôi đũa xuống.
Bùi Nhị Xuân cũng không muốn mẹ mình nói những lời này trước mặt Chu Tú Tú, chị ta từ đầu đến cuối vẫn luôn chú ý đến nét mặt của Đổng Hòa Bình, cười gượng nói “Mẹ, mẹ nói đi đâu vậy? Con với Hòa Bình có tình cảm tốt, còn em trai đã ở trong quân đội, trong nhà không có đàn ông, lúc này mới để Hòa Bình đến ở nhà, có thể giúp đỡ lẫn nhaụ Không phải là chúng ta đã nhất trí vào sáng sớm rồi sao?”
Chu Tú Tú bất ngờ nhướng mắt lên, lướt nhanh Bùi Nhị Xuân một chút, ánh mắt lại rơi xuống khuôn mặt của Đổng Hòa Bình.
Đổng Hòa Bình cúi đầu, nắm đấm ở dưới đáy bàn vuông nắm chặt, rõ ràng trong lòng đang kìm nén sự tức giận, trên mặt cũng không hiện ra, chỉ làm dáng vẻ tính tình tốt, hướng về Trương Liên Hoa cười.
“Hơn nữa, Hòa Bình cũng kiếm được lợi nhuận trong công việc, là người đàn ông duy nhất trong nhà, mưu kế trong công việc của anh ấy rất hay ” Bùi Nhị Xuân ưỡn ngực cao, tự hào nói thêm.
Thật không nghĩ tới, Bùi Nhị Xuân trong cốt truyện bị miêu tả là người hung ác lại đối với Đổng Hòa Bình hết lòng, yêu thương con trai đến tột độ.
Nhưng mà, cô vì người nhà mà phải trả giá nhiều như vậy, có thể được báo đáp lại cái gì đây?
⬅ Trước Tiếp ➡