Hai người ban đầu còn đang tranh cãi, vào lúc này cô dĩ nhiên đến lấy lòng, Bùi Nhị Xuân trong khoảng thời gian ngắn có chút mông lung.
“Tôi ở trong nhà không nấu cơm, cũng không quét nhà dọn dẹp, bình thường hai đứa con chạy ra ngoài như những đứa trẻ hoang dã, chẳng đóng góp gì cho gia đình. Chi bằng mẹ con chúng tôi ra ở riêng đi, chị nói xem?” Chu Tú Tú dùng giọng điệu thương lượng tiếp tục nói.
Bùi Nhị Xuân bĩu môi “Phòng của căn nhà ngói này còn chưa đủ? Nhìn điều kiện của nhà chúng ta đi, rồi nhìn gia đình lớn nhà họ Mai ở thôn, cô nên thỏa mãn rồi. Còn ở riêng, chẳng bằng nên học yên phận chút ”
Trong lòng Bùi Nhị Xuân hy vọng cô mang hai đứa nhỏ rời đi.
Người trong nhà nhiều chuyện nhiều, coi như Chu Tú Tú có thể kiếm được công việc, một người phụ nữ có thể có bao nhiêu sức lực? Lợi nhuận kiếm từ công việc còn không đủ nuôi hai đứa nhỏ ăn cơm đấy.
Chỉ là…
Chu Tú Tú muốn ở riêng thì cho cô ra riêng? Chuyện này quá hợp ý chị ta rồi
Ngay khi Bùi Nhị Xuân đang do dự, Chu Tú Tú mỉm cười “Nhà chúng ta cũng chỉ có một người đàn ông là anh rể, coi như có thể kiếm lời mười mấy công việc, có thể nuôi sống mẹ con chúng tôi, vẫn là để cho chúng tôi được hời nha.”
Trong lòng Bùi Nhị Xuân kêu lộp bộp, lời nói này của Chu Tú Tú khiến đáy lòng chị ta đập mạnh.
Trong quá khứ, khi em trai của chị ta còn ở đây, thường sẽ gửi tiền trợ cấp về cho gia đình, cuộc sống sung túc. Nhưng bây giờ em trai chị ta đã không còn, sức lao động trong nhà chỉ còn có một người là Đổng Hòa Bình, những ngày tháng sau này làm sao mà qua nổi, đều là thua thiệt.
Đổng Hòa Bình cười như không cười “Em dâu, sao em lại nói chuyện như người xa lạ vậy. Chúng ta là người một nhà, đâu còn…”
“Nói chung, tôi chuẩn bị ở riêng.” Chu Tú Tú lười biếng đánh gãy lời anh ta.
“Mọi người nếu có thể giúp đỡ, tôi cũng rất khách khí, chúng ta vẫn là người một nhà. Nhưng nếu ai ngăn tôi lại, tôi sẽ không im lặng, thật sự không biết còn nói ra những gì không nên nói hay không.”
Giọng nói của Chu Tú Tú rất nhạt, ánh mắt cũng nhạt, trái lại khuôn mặt cô sáng rực rỡ, thể hiện sự chênh lệch rõ ràng.
Trước đây Đổng Hòa Bình chưa bao giờ để cô vào mắt, lúc này thấy cô thản nhiên nói những lời này, đáy lòng ngẩn ra.
“Ăn no chưa? Ăn no rồi thì trở về phòng.” Chu Tú Tú vỗ hai đứa nhỏ ngoan ngoãn đang ngồi một bên.
Tiểu Niên và Tiểu Uyển giẫm chân một cái, từ trên chiếc ghế cũ nhảy xuống, đi theo phía sau cô, chậm rãi trở về phòng.
Nhìn bóng lưng của bọn họ, Đổng Hòa Bình cúi đầu suy nghĩ.
Đây cũng không phải một người tầm thường, để ở nhà không tốt.
“Trong thôn còn có nhà tranh, em đi tìm bí thư chi bộ của thôn xin, có lẽ ông ta sẽ phê chuẩn ” Đổng Hòa Bình ở sau lưng cô vội vàng nói.
…
Lấy thân phận mới này vượt qua ngày đầu tiên, quả thực là kỳ diệu đến mức không làm cho người nào có thể hình dung được.
Chu Tú Tú cho rằng bản thân mình khẳng định không ngủ được, cũng không ngờ trong lúc mơ mơ màng màng, cô đã nhanh chóng chìm vào mộng đẹp.
Sáng sớm ngày hôm sau, Chu Tú Tú bị ánh nắng gay gắt xuyên qua tấm rèm cỏ làm tỉnh lại, cô chậm rãi xoay người, xác định mình trở về không được.
Hai đứa nhỏ bên cạnh vẫn còn đang ngủ say.
Bình thường lúc nguyên chủ làm việc, hai đứa nhỏ đều là do Trương Liên Hoa chăm sóc. Nói là chăm sóc, thật ra thời đại này ở nông thôn đều là nuôi thả lớn lên, cũng không cần quan tâm nhiều, hơn nữa Tiểu Niên và Tiểu Uyển rất ngoan ngoãn, cho ăn là lớn, Chu Tú Tú cũng không bận tâm lắm.
Nếu sau này sinh sống ở nơi này, cô không thể làm người đặc biệt.