Hiện tại càng thành tâm thật lòng, đợi đến lúc bị tổn thương, thì càng đau thấu tim gan.
Chu Tú Tú nhìn về phía Đổng Hòa Bình, ánh mắt khinh bỉ lạnh lùng của anh ta không lừa được ai.
Có điều tất cả là Bùi Nhị Xuân làm việc thì nhiệt tình, người kia lại thờ ơ mà thôi.
Chu Tú Tú lơ đãng nhớ lại diễn biến tiếp theo của Bùi Nhị Xuân và Đổng Hòa Bình trong cốt truyện, thỉnh thoảng sẽ ngẩng đầu lau miệng cho Tiểu Uyển. Nhưng mà, dáng vẻ không liên quan đến mình của cô, nhưng tự đưa mình tới ngọn lửa chiến tranh.
Bùi Nhị Xuân tức giận trừng mắt cô “Chuyện tái hôn của cô thì sao?”
Chu Tú Tú oan ức liếc nhìn chị ta bằng đôi mắt ngấn nước, học theo giọng điệu của nguyên chủ nói “Tái hôn? Chị cả, chị không thể hắt nước bẩn lên người tôi.”
Trước đây không lâu còn cướp kẹo như một con cọp cái, vậy mà bây giờ lại làm một mặt vô tội?
Bùi Nhị Xuân bị nghẹn, không tự nhiên ho nhẹ một tiếng, bày ra điệu bộ chị lớn “Nếu muốn sinh sống tốt, vậy thì phải đàng hoàng. Phải kiếm được công việc, trong nhà cũng phải dọn dẹp, làm một người vợ phải nhẫn nhục chịu khó, chứ không bọn tôi lấy cô về ăn không ngồi rồi à?”
Bùi Nhị Xuân đã chặn Chu Tú Tú bằng những lời nói của mẹ với Đổng Hòa Bình khi nãy, nhưng mà những lời nói này của Trương Liên Hoa nghe tới, lại rất có lợi.
“Chị cả cô nói không sai, con dâu nhà ai mà lại lười làm việc như vậy? Không biết nấu cơm, ngay cả nhà cũng không quét tước, bắt đầu từ ngày mai, những công việc này cô sẽ chịu trách nhiệm hết. Nếu không đừng trách tôi chưa nói những lời thô tục, nhà này chúng tôi không thiếu kẻ ăn không ngồi rồi, đến lúc đó…”
“Ở riêng sao?” Chu Tú Tú cười đánh gãy lời nói của bà ta, gật đầu “Tôi cũng đang có ý này.”
“Ở riêng sao? Tôi đang có ý này.”
Giọng điệu qua quýt của Chu Tú Tú dọa Trương Liên Hoa giật mình.
Đũa của Bùi Nhị Xuân đang nắm trong tay “lạch cạch” rơi trên bàn, chị ta không dám tin ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn về phía Chu Tú Tú.
Nguyên chủ tự cho mình là thông minh, thực ra tính tình đã sớm bị người khác nhìn thấụ
Cô lười biếng như thế, nhà mẹ ruột lại đông anh em, tất cả mọi người đều nghèo rớt mồng tơi, ai cũng không thể nuôi cô, hiện tại ở riêng, không phải là tự tìm đường chết sao?
Những lời Trương Liên Hoa nói vừa rồi chẳng qua chỉ là uy hiếp, trước kia con dâu im lìm không nói, đến cùng không dám bất hiếu với mình, bà ta còn có thể chấp nhận.
Nhưng bây giờ, Chu Tú Tú lại vô số lần bùng lên ngọn lửa chiến tranh, làm cho bà ta tiến thoái lưỡng nan, Trương Liên Hoa không có cách nào nhịn được.
Bà ta muốn dùng hai chữ “ở riêng” mỉa mai con dâu, chỉ là không nghĩ tới, người này thực sự lại trưởng thành rồi.
“Mẹ con chúng tôi ở lại nhà này vốn đã không được hoan nghênh, hiện tại cha của bọn trẻ đã không còn, tôi cũng muốn bắt đầu cuộc sống mới.” Thời điểm Chu Tú Tú tiếp tục nói, vẫn ôn hòa nhã nhặn.
Trương Liên Hoa đập chén sứ lên bàn, không vui nói “Ở riêng cái gì mà ở riêng? Con thứ vừa mất đã ở riêng, cô làm vậy là để mọi người trong thôn chế giễu ” Dừng một chút, bà ta dùng đuôi mắt quét Chu Tú Tú một vòng.
“Hơn nữa nhà này cũng không phải muốn chia liền chia, nhà họ Bùi là nhà ngói cũ, cô muốn đi cũng không có nơi nào để đi. Dù sao cũng không thể mang hai đứa nhỏ ra ngoài ruộng ngủ.”
Bà cụ tính tình bướng bỉnh, tức giận ném những lời nói này xuống, quay vào nhà với khuôn mặt tái mét.
Nhìn bóng lưng gầy gò của bà ta, Chu Tú Tú thu hồi ánh mắt, nhìn về phía Bùi Nhị Xuân “Chị cả, trước đây chúng ta làm ăn lớn, sẽ không giữ căn nhà này lại?”
Giọng nói của Chu Tú Tú tự nhiên cũng không thân thiện, nhìn Bùi Nhị Xuân một lúc, đúng là rất khách sáo.