Lãnh Dạ Thần lãnh đạm hừ nhẹ "Bổn thiếu tướng đúng là thân như ngà ngọc, một điểm này, năm năm trước cô từng giám định qua còn gì, cô còn nhớ mùi vị đó sao?"
Tôi khinh! Tên này có phải đã quên hai người đã cách năm năm không gặp, mới gặp liền đế cập đến đề tài nhạy cảm, lại còn thuận mồm như vậy!
Cái miệng nhỏ nhắn của Tô Thịnh Hạ giương lên "Lớn tuổi, trí nhớ không tốt, đã sớm quên!"
Vừa dứt lời, tay cô liền bị một cái kềm sắt siết chặc, dùng lực mạnh đến nỗi như muốn bóp nát cổ tay cô, Lãnh Dạ Thần lạnh lùng nói "Quên? Không sao, tôi sẽ làm cô nhớ lại."
Trong lòng Tô Thịnh Hạ có thứ gì đó "bùm" một tiếng, lách cách rơi vỡ tan tác.
"Buông tay! Anh làm gì đó!"
Lãnh Dạ Thần không nuốt trôi cơn giận, con nhỏ đáng chết, năm năm rồi, em cuối cùng cũng chịu xuất hiện!
Chỗ này rất nhanh gây sự chú ý của không ít người trong hội trường, Lãnh Dạ Thần vốn là nhân vật tiêu điểm, thêm việc dây dưa cùng cô gái xa lạ, tiếng xì xầm nghị luận liền nổ tung rồi.
"Cô ả bên người Lãnh thiếu là ai vậy? Cũng không nhìn xem hôm nay là dịp gì, đúng là không biết xấu hổ."
"Cô ả hình như có chút quen mắt, từng thấy ở đâu rồi nè..."
"A! Đó không phải là con gái nhà họ Tô? Cô ta trở về rồi?"
"Cái gì, con gái nhà họ Tô? Sao tôi chưa từng thấy qua? Hôm nay toàn nhân vật tai to mặt lớn, nhưng mà cô gái này, tôi không có ấn tượng gì hết."
"Cậu dĩ nhiên không biết, cũng năm năm rồi..."
"Hừ, cấu kết với lãnh thiếu, bất kể là con gái nhà nào cũng không phải thứ tốt!"
"Lãnh thiếu mới trở về liền bị đàn bà dây dưa, quả nhiên đàn bà bây giờ vì câu dẫn đàn ông mà không biết thẹn là gì..."
Tô Thịnh Hạ trong lòng gào thét, không biết thẹn là gì? Các ngươi biết không biết thẹn là gì sao? Thời điểm bà đây không biết thẹn mấy người thấy qua rồi chắc? !
Tiếng nói lạnh như băng của Lãnh Dạ Thần truyền vào trong tai "Không muốn trở thành tiêu điểm tối nay thì tốt nhất đàng hoàng chút cho tôi."
Tô Thịnh Hạ ngậm miệng yên tĩnh.
Năm năm trước cô đã từng dấy lên một trận mưa to gió lớn, nhưng lần này cô đã hạ quyết tâm phải sống cho thật tốt.
"Lãnh thiếu tướng, trước mặt mọi người, ngài cũng bớt ra vẻ chút đi." Cô thấp giọng nặng nề nói một câu như vậy với anh.
Màu mắt người đàn ông không đổi "Nói như vậy, đổi hoàn cảnh khác liền có thể?"
"Ngài bớt đùa bỡn lưu manh đi." Cô quan sát khắp nơi, càng ngày càng nhiều người chú ý tới động tĩnh bên này, yến hội vốn dĩ nhàm chán nên người người cũng chỉ mong tìm chút chuyện vui, mà cô, không có nhu cầu một trận thành danh kiểu này.
Người đàn ông chăm chú nhìn nàng, nói từng chữ một "Đùa bỡn lưu manh bốn chữ này, không phải đo ni đóng giày cho cô à?"
"Anh!"
"Tôi làm sao?"
"Tránh ra, tôi phải đi." Tô Thịnh Hạ muốn đẩy bả vai anh, đầu vai gầy nhỏ lại bị bàn tay anh đè lại làm xương bả vai đau xót, không cách nào động đậy.
"Lãnh thiếu tướng, anh có ý... Tê!"
Lãnh Dạ Thần nắm cổ tay Tô Thịnh hạ, lưu loát xoay người một cách vô cùng đẹp trai, vòng qua tấm bình phong lớn rời khỏi đại sảnh yến hội.
Cửa thang máy VIP vừa vặn mở ra, Lãnh Dạ Thần ném tô Thịnh Hạ như ném gà con vào. tô Thịnh Hạ định phản kháng nhưng thực lực hai bên quá chênh lệch, phần thắng của cô gần như bằng không.
Vì vậy, thôi bỏ đi.
"Anh muốn dẫn tôi đi đâu ?!"
Kêu đi! Lớn tiếng mà kêu!
Lãnh Dạ Thần một chữ cũng chưa nói.
Thang máy càng lên càng cao, tô Thịnh Hạ cắn răng nghiến lợi, mỉm cười một cách vô hại, rực rỡ tựa hoa trên núi "Tôi nói Lãnh Thiếu tướng, lão nhân gia ngài lôi tôi từ trong yến hội ra ngoài, đây là hành động ỷ thế ép người? Hay là muốn bắt cóc đây?"
Khuôn mặt anh tuấn của Lãnh Dạ Thần không chút cảm xúc, anh thật muốn mổ đầu mổ tim cô ra nhìn xem bên trong rốt cuộc đang đựng cái gì!
“A! Nếu như tôi nói tiền dâm hậu sát thì sao?"
Chồi má! Anh giỏi!
"Được chứ, nếu như ngài không ngại tôi vừa mới cùng người đàn ông khác lăn giường, tôi ngược lại không ngại cùng sĩ quan anh tuấn phong lưu tiêu sái hào phóng như ngài lăn thêm lần nữa, với vẻ ngoài này của ngài, tôi cũng không lỗ vốn."
Nói xong, tay nhỏ của tô Thịnh Hạ liền chủ động trườn lên đồng phục của Lãnh Dạ Thần, ngón tay vân vê hàng cúc áo trước ngực anh. Mùi thơm của phụ nữ đập vào mặt, quấy nhiễu đến mức khí tràng đàn ông lạnh lùng của Lãnh Dạ Thần phải bạo phát.
Huyết áp muốn tăng tới đỉnh đầu mà!
"Không biết liêm sỉ!"
Anh tức giận giựt tay cô ra, còn quăng thêm một câu hết sức thô lỗ.
Tô Thịnh Hạ vỗ vỗ tay, thật giống như đang run rẩy "Tôi có liêm sỉ hay không, Lãnh Thiếu tướng không phải đã sớm biết? Chẳng lẽ vòng cung phản xạ của ngài dài như vậy, năm năm rồi mới phản ứng được?"
Sắc mặt Lãnh Dạ Thần sầm xuống, đôi bàn tay cầm súng lâu năm như kéo một tầng kén dày, một tay anh nắm chặt thanh sắt vách thang máy, đem tô Thịnh Hạ ép vào trong góc, mắt đối mắt nhìn cô, muốn từ trên người cô tìm lại chút dấu vết ngày xưa.