⬅ Trước Tiếp ➡
Chiếc đầm dài thùy mị không thể che giấu dã tính từ trong xương cốt của cô.
Cô nhóc này, vẫn mạnh mẽ như trước.
Ngón tay sần siết chặt cằm cô, mạnh mẽ ép buộc cô phải nhìn anh, làn da con gái mịn màng tựa sứ trắng, nõn nà như tuyết, tô điểm thêm sắc hồng của ánh đèn, khiến khả năng hô hấp của anh như bị siết chặt.
Anh cau mày "Tôi không chỉ có vòng cung phản xạ dài thôi đâu, chỗ khác cũng rất là dài đó."
Móa!
"Lãnh Thiếu tướng, phiền anh nói chuyện chú ý một chút, đừng vấy bẩn bộ quân trang trên người."
Lãnh Dạ Thần cười nhạt, ngón tay đang nâng cằm cô chậm rãi dời xuống, làn da non mềm có thể bị đạn xuyên thủng ở những nơi bị ngón tay vuốt ve ma sát nổi lên một tầng đỏ hồng loang lổ "Một thân quân trang này của tôi, đã sớm bị cô vấy bẩn rồi, sao vậy, cái này cô cũng không nhớ?"
Tô Thịnh Hạ như bị sét đánh, má, năm năm không gặp, tài ăn nói của tên phế thải hoàng kim Lãnh Dạ Thần so với cô năm đó còn trôi chảy hơn mấy phần!
Từ biệt năm năm, khí tiết gì cũng mất hết!
Từ đầu bày đặt nghiêm túc giả trang quân nhân đức độ hơn người đá cô ra xa ngàn dặm Lãnh Dạ Thần, tự nhiên đổi tính?
"Nên quên thì quên, nên buông thì buông, làm người quan trọng nhất là vui vẻ mà!"
Tô Thịnh Hạ nghiêm túc nói bậy bạ, mắt to long lanh chớp chớp, trong con ngươi chất chứa cả một thế giới hồn nhiên trong sáng.
Khẽ lận mái tóc dài sau tai, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng toàn là collagen, đúng là khuôn mặt búp bên trời sinh, đủ để trẻ ra bốn năm tuổi, nhìn thoáng qua chẳng khác nào cô nhóc mười tám tuổi.
Năm năm trước, chính là đôi mắt ngây thơ vô hại này, bóng hình thanh thuần hoạt bát này đã lừa gạt anh, dụ dỗ anh!
Để cho anh thiếu chút nữa là chết trên người của cô!
Cánh tay Lãnh Dạ Thần tăng thêm lực, như muốn bóp vỡ cắm cô, nhả từng chữ một, chậm rãi hành hạ ——
"Tôi sẽ cho cô thấy cái gì nên quên cái gì không nên quên."
Cửa thang máy mở ra, bên ngoài chính là hành lang rộng rãi tiến vào phòng Tổng thống của khách sạn, hai mắt tô Thịnh Hạ híp lại, khách sạn, phòng ngủ, cô mà bước qua cánh cửa này, nghênh đón bản thân không phải sẽ là gì đó gì đó cùng gì đó?
Một chuỗi hoa cúc vàng nở rộ trước mặt cô, đến là rực rỡ, lại nghĩ đến khuôn mặt như quỷ thần đúc ra của Lãnh Dạ Thần, cùng cơ bụng cường tráng căng tràn, đôi chân dài miên man hữu lực...
Thanh âm trầm thấp cùng tiếng gào thét tận lực đè lại, mồ hôi ướt đẫm nơi bí mật, bao nhiêu cảnh xuân ùa về trong mộng, chẳng lẽ hôm nay muốn diễn lại lần nữa?
" !"
Lãnh Dạ Thần một cước đá văng cửa phòng bằng gỗ, vung tay trực tiếp đẩy tô Thịnh Hạ vào trong phòng. Thân thể nhỏ nhắn thoắt một cái thẳng tắp ngã trên ghế sofa, chổng vó hướng lên trời, chân mở xoạc ra, tư thế vô cùng quỷ dị.
Bà nội anh! Gãy eo tôi rồi!
Lãnh Dạ Thần đóng kín cửa, vừa quay đầu lại nhìn thấy động tác của tô Thịnh Hạ, gương mặt tuấn tú tối sầm ngay lập tức.
"Đứng lên!"
"Lãnh Thiếu tướng, có biết cái gì kêu thương hoa tiếc ngọc không vậy?" Hai tay nhỏ của Tô Thịnh Hạ xoa eo, ưỡn ẹo thắt lưng để lộ đường cong lả lướt, như con rắn nước nhỏ
Trái tim nam nhân run rẩy rồi.
Lãnh Dạ Thần một tay bóp lại cằm cô, chân dài vừa chống lên liền vây cả người cô vào giữa thân mình và ghế sofa, quân trang cứng rắn va chạm vào chiếc đầm dài mềm mỏng như cánh ve, thông qua lớp vải mỏng ấy có thể thấy những đường cong đầy mê hoặc, ở khoảng cách gần như vậy, cổ áo cô bị kéo ra để lộ một rãnh thật sâu.
Cô nhóc này trổ mã tốt thật đấy, tốt đến mức làm anh chỉ muốn vò nát cô!
Tô Thịnh Hạ ngửa mặt lên, hô hấp ngừng trong giây lát, cái tên đàn ông không thể bắt bẻ này, cách biệt năm năm lại càng trở nên hoàn mỹ. Năm đó số đàn ông thanh niên cô gặp chẳng được bao người, anh dĩ nhiên kẻ đứng đầu, nhưng hôm nay cô đã gặp qua biết bao người, anh lại vẫn như cũ là người nổi bật nhất.
Chẳng qua, hoàn mỹ cũng tốt, chói mắt cũng được, cũng có quan hệ gì với cô đâu?
Bốn mắt nhìn nhau, sét rung chớp giật.
Ngón tay thô kệch của Lãnh Dạ Thần từng chút từng chút một phớt qua gò má cô, như thể anh đang dùng đầu ngón tay phác họa từng đường nét trên gương mặt cô, đôi môi mỏng nhít lại gần bờ môi cô, hơi thở giao hòa.
"Lãnh Thiếu tướng, anh..." Đè chết tôi rồi!
"Kêu tôi là gì?"
Thanh âm đột nhiên ngừng lại.
Cô sắp không còn dưỡng khí rồi.
Bình tĩnh một chút, nhất định phải bình tĩnh, không thể mới một chiêu đã bại.
"Lãnh Thiếu tướng, Lãnh Quân trưởng, Lãnh Trưởng quan, Lãnh Thủ trưởng, Lãnh Tiên sinh, Lãnh Thiếu gia... ôi, kêu nhiều như vậy, ngài tùy tiện chọn một cái mình thích đi, không cần khách khí."
Ý cười tràn đầy trong đôi mắt lấp lánh ngàn sao, đôi môi đỏ tươi, hé ra, khép lại.
Lãnh Dạ Thần sừng sững không động, thân thể như tường đồng vách sắt vây lấy cô, một cánh tay chống đở một nửa sức nặng, khoảng cách giữa hai người chưa tới mười cm, sát khí nơi đáy mắt như muốn "bùng ——" nổ rồi.
"Đừng giả ngu! Kêu sai một lần nữa, cô đừng mơ bước ra khỏi cánh cửa này."
Lạnh, cái lạnh che trời lấp đất.
Người đàn ông này, tức giận thật rồi.
Hảo hán không lo thua thiệt trước mắt, thỏa hiệp một lần cũng không tính là thua.
⬅ Trước Tiếp ➡