Tô Trung Hạ mặt không đổi tim không đập: “Thiếu tướng Lãnh là chú ba của tôi, tôi tìm anh ấy có việc”
Chú ba?
Nhân viên trực cửa thả lòng thần kinh vừa căng thẳng, anh ta quan sát kỹ Tô Trung Hạ, cháu gái của Lãnh tam gia? Biết Lãnh tam gia trong nhà đứng hàng thứ ba, phía trên có một anh cả, một người chị, nhưng bất kể là nhìn tuổi tác hay là tướng mạo, vị này cũng không giống như cháu gái lão đại?!
“Cô tên là gì?”
“Tô Trung Hạ”
Nhân viên trực: “…Tô? Không phải thành viên trong gia đình không được đi vào nếu không có sự đồng ý của họ, đồng chí nhỏ, cô đi về trước đi, thiếu tướng Lãnh đang huấn luyện binh sĩ”
Chết não!
“Anh gọi điện hỏi anh ấy một chút, nói Tô Trung Hạ tìm anh ấy có việc, chú, nếu như chú tôi biết tôi tới rồi bị ngăn cản ở bên ngoài, chú nói xem, nếu như anh ấy giận một cái, sẽ gây nên hậu quả gì?”
Nhân viên trực ban bất đắc dĩ: “Cô chờ trước đã, tôi gọi điện thoại cho thiếu tướng Lãnh:
Đợi một hồi rất lâu, điện thoại rốt cuộc cũng thông được, xem ra Lãnh tam gia thật sự bộn bề nhiều việc.
“Thủ trưởng, ngoài cửa có một đồng chí nhỏ tên là Tô Trung Hạ, nói là cháu gái của anh, muốn đi tìm anh, anh xem?”
“Đúng!”
“Vâng! Thủ trưởng yên tâm!”
Sau đó, điện thoại liền cúp.
Tô Trung Hạ trừng mắt nhìn vào bệ cửa sổ: “Sao rồi? Bị chú ba của tôi dạy dỗ!? Hanh, để cho tôi đi vào thôi”
Nói xong, cô nhấc chân muốn đi vào cửa.
“Đồng chí nhỏ, thiếu tướng Lãnh nói anh ấy không biết cô, nói cô trở về đi”. Nhân viên trực ban cười đến sắp không nhịn nổi.
“Cái gì?! Không biết! Ngày hôm qua tôi vừa mới tới, phòng của anh ấy ở đâu tôi đều biết, ngày hôm qua tôi vẫn ăn cơm cùng với anh ấy!”
“Đồng chí nhỏ, mời về, đây là mệnh lệnh của thiếu tướng Lãnh”
Phó Tử Minh kéo kéo y phục của cô: “Em gái Tô, chúng ta đi về trước đi”
Trở về? Rút lui có trật tự cho đến nay không phải là tức phong của cô.
“Ồ!”
Tô Trung Hạ lấy ra cái áo khoác từ trong túi, lắc lắc: “Thấy không? Bộ y phục này là của trưởng quan Đổng bên cạnh chú ba tôi, Đổng Đại Bằng, biết chứ!? Tôi tới đưa áo cho anh ấy! Chú ba tôi là sợ tôi ham chơi cho nên lừa các anh nói không biết tôi, thế nhưng anh suy nghĩ một chút, nếu như thật sự không biết, tôi sẽ có cái này?”
Biểu tình của nhân viên trực ban có chút co rút: “Đồng chí nhỏ, cô càn quấy cũng vô dụng, đừng nói là cầm lấy một bộ y phục, cô chính là trộm quân trang, cũng không dùng:
Cô nàng Tô cắn răng, hiểu rõ chú là một lá bài vĩnh viễn!!
“Chú ba! Chú ba! Chú ba!”
Tô Trung Hạ đột nhiên cất giọng la to ở cửa chính!
Trong nháy mắt cảnh vệ bối rối!
“Đồng chí nhỏ, cô đừng kêu la ở chỗ này, đi nhanh lên…”
Đi? Nghĩ tốt đấy!
Cô nàng Tô thẳng thắn nằm úp sấp trên cửa sắt, gắt gao rống to hơn: “Chú ba! Chú ba! Chú ba!”
Lính cầm súng ngoài cửa điên cuồng ngã xuống! Nha đầu kia có phải quá lớn mật rồi hay không!
Thiếu nữ vị thành niên hét lên bên ngoài cửa quân khu, cảnh vệ không thể trực tiếp trấn áp bằng vũ lực, còn nữa, vạn nhất nếu đúng như lời cô nói, cô có quan hệ với Lãnh tam gia, thì lớn chuyện rồi.
Người đàn ông không thể làm gì khác hơn là vừa rống vừa gọi điện thoại.
Hai phút sau, một thân ảnh đồ sộ đầy sinh lực từ dưới cây ngô đồng đi tới, một thân quần áo huấn luyện màu xanh biếc đáng chú ý, khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, cả người phát lạnh đi bộ đều mang theo vẻ đẹp trai.
Khóe miệng Tô Trung Hạ nhếch lên, nở nụ cười đầy đắc ý.
Hanh, còn không trị được anh!
Lãnh tam gia ra mặt, người bên cạnh cúi chào tập thể.
Lạnh lùng nhìn Tô Trung Hạ trên cửa sắt, Lãnh tam gia xách cổ áo cô, kéo như kéo một con chó lông xù.
“Hồ đồ cái gì?”
Tô Trung Hạ lắc lắc áo khoác: “Chú ba, anh sao có thể nói tôi hồ đồ? Tôi đến đưa y phục cho trưởng quan Đổng, đây không phải là phân phó của anh sao?”
Trưởng quan Đổng? Ngay cả chức vị cũng không phân rõ, làm loạn cái gì?
Lãnh tam gia lạnh lùng nhận lấy y phục: “Đồ đạc giữ lại, cô có thể đi”
“Chú ba, anh không thể như vậy? Tôi thật vất vả mới tới một chuyến, không để tôi đi vào uống một chén trà sao? Hơn nữa, tôi còn mang theo tài xế”
“Tài xế?”