⬅ Trước Tiếp ➡
Cô nàng Tô kéo cánh tay Phó Tử Minh qua: “Ở đây! Tài xế của tôi!”
1: Đi WC còn gọi đàn ông theo làm gì
Cái gọi là có mèo nói mèo, có chó nói chó.
Đối phó với Lãnh tam gia, đường nhiên phải dùng phương pháp mặt dày mày dạn như cô nàng Tô.
Cáo mượn oai hùm đi theo phía sau Lãnh tam gia, cô hữu mô hữu dạng học theo dáng dấp đi bộ của Lãnh tam gia, sống lưng ưỡn lên thiếu chút nữa tàn tật, cô nàng Tô rốt cục cảm nhận được cái gì là vui vẻ thông qua cửa sau!
Tâm tình của Phó Tử Minh tuyệt nhiên khác với cô nàng Tô, anh ta giữ vững một khoảng cách ngắn với Lãnh Dạ Thần, ánh mắt kiên định nhìn chằm chằm anh.
Bất kể tư thế đi bộ hay là khí chất trên người, Lãnh tam gia đều là nhân vật ngàn dặm mới tìm được, đừng nói là nhờ vả chút quan hệ, ngay cả thấy mặt cũng không dễ dàng.
Cơ hội trời ban, rất khó được, càng hiếm có, Lãnh tam gia còn dẫn bọn họ quan sát chỗ huấn luyện của quân đội!
“Phó Tiểu Minh, cậu mau nhìn! Phía trước chính là trụ sở huấn luyện rồi, ngay hôm qua tôi còn thấy có một người bắn trúng vòng mười! Quả thực đẹp trai ngây người!”
Phó Tử Minh tỉ mỉ nhìn sân huấn luyện một vòng, ngồi xổm, nhảy tường, băng qua than…từng hạng mục ở nơi này anh ta đều rất thích, đều muốn thử một lần, sờ đầu tóc cộc lốc, thế nhưng yêu cầu này, anh ta không dám nhắc tới.
Thân ảnh mạnh mẽ rắn rỏi của Lãnh tam gia giống như đi trên ngọn núi, đến mức xơ xác tiêu điều một mảnh. Hai người theo đuôi bàn tán xì xào phía sau không ảnh hưởng chút nào đến tiến độ đi bộ của Lãnh tam gia.
Đổng Đại Bằng vừa nhìn thấy cô nàng Tô, tròng mắt suýt chút nữa bay ra ngoài, ánh mắt nhìn Lãnh gia, lại nhìn cô gái nhỏ, cuối cùng trở lại trên người tam gia: “Thủ lĩnh, đây là…”
Tam gia lạnh lùng nói: “Chú ý, đừng để cô ấy quấy rối”
Miệng Đổng Đại Bằng run rẩy, khuôn mặt cười ha hả: “Thủ lĩnh, tân binh đang huấn luyện ở bãi bắn bên kia, hay là tôi đến đó quan sát!”
Làm mục tiêu sống anh ta đều nguyện ý, thế nhưng nhìn Tô Trung Hạ…anh ta còn muốn sống trở về đây.
Lão đại, mong anh buông tha!
“Anh muốn cãi quân lệnh?”. Ánh mắt tam gia đảo qua, Đổng Đại Bằng không dám đùn đẩy nữa.
“Vâng!”
Lãnh tam gia ném áo khoác trong tay cho Đổng Đại Bằng: “Cầm lấy”
Đổng Đại Bằng hổ đầu hổ não sửng sốt mấy giây, sau khi nhận ra là y phục của mình thì suýt chút nữa cảm động đến rơi nước mắt, ngửa đầu chào kiểu quân đội một cái: “Cám ơn lão đại nhiều!”
Tam gia đang cùng vài đoàn phó thương lượng một chút về hạng mục huấn luyện, không có công phu cùng chơi đùa với mấy đứa trẻ ở chỗ này, trực tiếp giao người cho Đổng Đại Bằng, biến mất cùng với vẻ đẹp trai.
“Chú ba! Chú ba đi đâu vậy?”
Vừa thấy nam chính muốn rút lui, cô nàng Tô phất tay tiến lên phía trước, Đổng Đại Bằng duỗi thẳng cánh tay ngăn lại: “Đồng chí nhỏ, phía trước là trung tâm chỉ huy, cô không thể tới”
Cô phẫn hận cắn răng: “Tôi đến đưa quần áo cho anh, anh vậy mà không cho tôi vào?”
Đổng Đại Bằng cô gắng hiểu cái logic này, rốt cuộc chật vật lý giải ra: “Đồng chí nhỏ, y phục là lúc đó thủ lĩnh dùng để cứu cô, dường như cô nên đưa tới!?”
Cô nàng Tô suýt chút nữa đá chân, Phó Tử Minh kéo cánh tay cô: “Em gái Tô, đừng làm rộn, nơi này là trụ sở huấn luyện, thiếu tướng Lãnh cũng có nhiệm vụ, chúng ta phải hiểu”
“Hiểu cái đầu của anh!”
Cô nàng Tô uất ức, cô thật vất vả mới gặp lại Lãnh tam gia, con vịt đến miệng vậy mà cứ bay như thế, bỏ nhiều tâm lắm đó!
2:
“Này, chú vệ binh, chú ba của tôi giao chúng ta cho anh, anh dẫn đường, chỗ nào thú vị, chúng ta sẽ đi một vòng”
“Cái này có thể, thế nhưng cô phải cam đoan không được quấy rối, nhỉ nhìn, bất động, có thể tôi đây sẽ dẫn cô đi, không thể…”
“Vệ binh đều nói nhảm nhiều lời như vậy sao? Có thể có thể có thể, nhanh!”
Chơi đùa là thứ yếu, mục đích chủ yếu là, đi tản bộ, quanh co tiếp cận chú ba, kế hoạch hoàn mỹ!
Vừa rồi Đổng Đại Bằng chuẩn bị đi đến trường bắn, trong tiềm thức đã đi đến bãi bắn bia rồi.
Phó Tư Minh nghe âm thanh viên đạn va chạm với bia ngắm ầm ầm, máu trong cơ thể hưng phấn như sôi trào, tế bào hầu như sắp nổ tung!
Tay anh ta ngứa ngáy, lòng ngứa ngáy, thẳng tắp nhìn chằm chằm súng thật đạn thật, hận không thể chạy tới cướp đi! Đây mới thật sự là quân nhân, chân chính huấn luyện!
Phó Tử Minh mười bảy tuổi, đại não bị âm thanh đạn bay ra khỏi nòng kích thích, anh ta phấn khởi, khuôn mặt rám đen đỏ lên, lông mi đen bóng lóe ra thứ hào quang không ai hiểu được.
Cô nàng Tô đá đá chân của anh ta: “Đồng chí Phó Tiểu Minh, choáng váng sao? Hay là hôn mê?”
Phó Tử Minh bị cô đá một cái, kêu lên, lúc đó mới lấy lại tinh thần, nhức đầu: “Em gái Tô, đây là bãi bắn bia, rất tốt”
Cô nàng Tô nhếch miệng: “Đó là, đang huấn luyện, có thể không tốt sao?”. Nói xong, cô hình như nghĩ đến gì đó, lén lút kề sát Phó Tử Minh, trộm nói: “Lúc tới tôi đã nói với cậu, chuyến này sẽ không để cho cậu đến không, cậu chờ đi”
Đồng chí Tô Trung Hạ sải bước đi đến bên cạnh Đổng Đại Bằng, bàn tay vỗ vỗ bờ vai anh ta: “Chú vệ binh, tôi có một thỉnh cầu”
Thỉnh cầu? Nhất định không có chuyện gì tốt!
“Đồng chí nhỏ, lãnh đạo không có ở đây, thỉnh cầu không được phê duyệt, có chuyện gì chờ thủ lĩnh trở lại hẵng nói”
⬅ Trước Tiếp ➡