⬅ Trước Tiếp ➡
Mạt Lỵ thu lại nụ cười, tức giận nhìn anh, hệt như một chú mèo con xù lông, chẳng hề có uy hiếp gì đáng nói.
Anh xem, cô có thể nghe hiểu lời nói của anh, cô không ngu.
Đường Nhiễm Mặc cố gắng khống chế khóe miệng đang cong lên, anh không nhịn được, sờ lên trên đầu cô, mềm mại thoải mái y như trong tưởng tượng, anh an ủi cô với vẻ xấu xa, "Đừng tức giận làm gì, cháu còn nhỏ mà, biết đâu chỉ số thông minh vẫn tăng được thì sao."
Không chỉ là chỉ số thông minh có thể tăng lên... Theo bản năng, anh liếc về phía vòng một bằng phẳng của người đối diện, rồi sau đó lại hận không thể mắng cho mình một trận ra trò.
Đáng chết, anh không phải người đáng khinh như thế!
Mạt Lỵ còn không hiểu sao đột nhiên anh không nói chuyện nữa, bàn tay to trên đỉnh đầu liền từ nhẹ nhàng vuốt ve biến thành xoa xoa với sức lớn, làm kiểu tóc của cô rối tinh rối mù.
"A, tóc của cháu!"
Đường Nhiễm Mặc nhớn nhác, tự thấy tức chính bản thân mình, "Về phòng làm bài tập đi."
"Làm xong từ lúc ngồi chờ chú về nhà rồi..." Tóc nằm trong tay người ta, cô không tự giác trở nên yếu thế hơn.
Động tác trên tay Đường Nhiễm Mặc dừng lại, lại đổi sang nhẹ nhàng gạt phần tóc mái bị anh làm rối, trong mắt không thể ức chế được ý cười thản nhiên, "Thế ngồi xem TV đi."
Không thể phủ nhận, anh cảm thấy sung sướng vì câu "chờ chú về nhà" của cô, từ trước đến nay anh đều chỉ ở có một mình, có người nói chờ anh về nhà là một trải nghiệm cực kỳ mới, như có ánh nắng được nhồi vào lòng anh, ấm ấm áp áp.
Nghe thấy có thể ngồi xem TV, hai mắt của cô cong thành độ cong đáng yêu, "Vậy chú ăn xong nhanh lên một chút, cháu còn phải rửa sạch bát trước cái đã!"
Tổng giám đốc tự sa ngã
Thẩm Thiên Thu chưa từng nghĩ tới tổng giám đốc nhà anh ta lại gọi điện cho anh ta vì chuyện không liên quan tới công việc. Thế nên lúc anh ta nghe Tổng giám đốc nhà anh ta hỏi tuổi nào là tuổi tốt nhất để kết hôn, thì điện thoại của anh ta suýt nữa không cầm chắc mà rơi xuống. Anh ta đỡ được điện thoại, sau đó lại mở cửa sổ ra để xem xem có phải mặt trời mọc phía Tây hay không. Ờ, bây giờ là buổi tối, cũng không xuất hiện UFO.
Anh ta đỡ cặp kính mắt suýt rơi xuống, cố gắng bình tĩnh đáp: “Cái đó... bình thường thì khoảng 25 đến 30 tuổi.”
Kiểu vấn đề này cho dù năng lực hành động mạnh như thư ký Thẩm cũng không hiểu.
Đầu bên kia điện thoại tựa như đang do dự. “Thư ký Thẩm, sắp xếp buổi xem mắt cho tôi.”
Sấm sét giữa trời quang!
“Tại, tại sao?” Thẩm Thiên Thu nói lắp. Không thể trách anh ta không bình tĩnh, mà là anh ta đã đi theo Đường Nhiễm Mặc nhiều năm như vậy, anh ta chưa từng thấy anh tới gần một người phụ nữ nào, càng đừng nói tới yêu cầu đặc biệt này.
“Tôi cảm thấy tuổi của tôi đã đến lúc cần phụ nữ rồi.” Nghe xem, cho dù là lời nói ngả ngớn này phát ra từ trong miệng anh cũng không phải hiên ngang lẫm liệt, quang minh chính đại bình thường, cứ như đúng là vì độ tuổi này đã đến lúc nên có phụ nữ rồi vậy.
Tổng giám đốc năm nay hai tám tuổi, đang là cái tuổi như một bông hoa, nhưng hai tám thức tỉnh thì cũng coi như muộn rồi.
“... Vậy cũng có thể qua lại với một cô chủ danh môn, không cần tới mức xem mắt đâu.” Thẩm Thiên Thu rất hiếm khi nghi ngờ lời nói của Tổng giám đốc, nhưng kích thích hôm nay anh ta phải chịu không nhỏ, không nhịn được mà hỏi ra.
Anh ta nói tất nhiên không phải chỉ là qua lại đơn thuần, anh ta chỉ đoán là Đường Nhiễm Mặc có nhu cầu sinh lý, cho chút tiền thì có oanh oanh yến yến nào mà không nhào tới chứ. Còn xem mắt này... thì chính là nghiêm túc tìm đối tượng đó!
“Bên cạnh tôi không có phụ nữ.”
Thế nên anh không tìm được bạn gái.
“...” Thẩm Thiên Thu câm lặng.
Có lúc anh ta rất muốn biết trong đầu tổng giám đốc nhà anh ta đang nghĩ cái gì. Trên thương trường ngay cả vốn liếng của đối phương cũng có thể ăn sạch không do dự, sao gặp phải vấn đề nam nữ lại trong sáng như vậy chứ!?
Đúng vậy, chỉ có thể dùng trong sáng để hình dung.
Đường đường là tổng giám đốc Thịnh Thế lại thiếu phụ nữ à? Buồn cười! Nếu không phải mỗi lần anh đều phóng khí lạnh khi thấy phụ nữ tiếp cận anh, dần dần sau này ai còn có gan mà dám tiến tới. Anh mà ngoắc tay một cái, những người phụ nữ kia đều chen nhau mà tới, chứ đâu cần phải đi xem mắt làm gì?
Bạn nói xem có tổng giám đốc nhà nào phải lưu lạc tới mức đi xem mắt chứ!?
Mắt kính cứ tụt xuống, Thẩm Thiên Thu trực tiếp tháo kính ra, lần đầu tiên dùng giọng điệu thờ ơ để nói chuyện với Đường Nhiễm Mặc. “Tổng giám đốc, rốt cuộc anh làm sao vậy?”
Đường Nhiễm Mặc bị làm sao?
Anh chẳng qua là một người đàn ông bị một thiếu nữ khơi ra bản tính sinh lý nên có thôi.
Về mặt nào đó, thì anh nên cảm thấy vui mừng, vì anh không phải là không thể với phụ nữ, cũng không phải bị lãnh đạm.
Anh ở trong phòng sách, nhưng lại không xử lý tài liệu như trước đây, mà là đứng ở cửa, cửa mở ra một cái khe, anh đứng nhìn cô gái mặc đồ ngủ đi dép lê, đang chạy từ phòng ăn tới phòng khác. Cô vừa rửa bát xong, tay vẫn còn ướt, sau khi lấy khăn lên lau tay, cô bật tivi lên, làm ổ trong sofa, thân hình bé nhỏ co lại thành một đoàn.
Cô mặc áo ngủ dài tay và quần ngủ mà anh tặng, nhưng anh lại bi thương phát hiện ra anh bắt đầu hoài niệm dáng vẻ lúc cô mặc cái váy ngủ màu trắng kia. Xương quai xanh tinh tế, làn da trắng ngần, cơ thể thu hút suy nghĩ viển vông...
Đường Nhiễm Mặc nhẹ nhàng đóng cửa lại, anh dựa vào bức tường lạnh lẽo, cánh tay khoác trên trán, buồn bực nhắm mắt lại.
Anh không thể tưởng tượng được lại có ngày anh ta lại nhìn trộm người khác.
Anh nói một cách chân thật đáng tin với Thẩm Thiên Thu ở đầu bên kia điện thoại: “Ngày mai tôi cần danh sách phụ nữ để xem mắt.”
Sau đó anh ngắt máy.
Bạn bè bên cạnh Đường Nhiễm Mặc cũng không thiếu phụ nữ, một tháng đổi một người là bình thường, chỉ có anh ngoài công việc vẫn là công việc, giống như khác loài. Anh biết có rất nhiều người sau lưng nói có phải anh thích đàn ông hay không, nhưng anh không để bụng, vì anh không có nổi hứng thú với phụ nữ.
Nhưng anh cảm thấy bây giờ anh đã đến lúc rồi, anh cần một người phụ nữ trưởng thành ở bên cạnh, chứ không phải là ở đây nhìn trộm một thiếu nữ vị thành niên, trên danh nghĩa còn là “cháu gái” của anh.
Đường Nhiễm Mặc rất chắc chắn anh không được coi là người đoan chính, nhưng cũng không phải tên yêu râu xanh sẽ ra tay với trẻ vị thành niên. Anh ngây thơ coi nguyên nhân này là do nhu cầu sinh lý của anh tới muộn.
Bên ngoài truyền tới tiếng dép lê chuyển động của cô, anh dựa vào tường không động đậy. Một lúc sau, anh quay người mở ra khe cửa ra, anh nói với bản thân là sợ cô bé cẩu thả bị ngã, dù sao thì lần trước cô cũng không cẩn thận đụng vào cửa rồi.
⬅ Trước Tiếp ➡