⬅ Trước Tiếp ➡
Mạt Lỵ lấy một hộp kem ở trong tủ lạnh ra, rồi quay lại ghế sofa, không biết đang xem phim gì mà rất nghiêm túc. Cô vô thức liếm cái thìa, lại chìa cái lưỡi nhỏ màu hồng ra liếm khóe môi.
Gợi cảm đáng chết!
Đường Nhiễm Mặc đóng mạnh cửa lại, khiến Mạt Lỵ giật mình nghiêng đầu nhìn qua. Nhưng cô chỉ có thể nhìn thấy một cánh cửa, không nhìn thấy người đàn ông đỡ góc tường tự sa ngã ở trong phòng...
Xung đột
Mạt Lỵ cảm thấy gần đây chắc Đường Nhiễm Mặc tâm trạng không tốt lắm, nếu không sẽ không cứ lạnh mặt với cô, giống như cô nợ tiền anh vậy. Gan cô nhỏ, thế là tỏ ra càng ngoan hơn, cố gắng không chọc vào anh. Đây là nhà của anh, cô còn đang ăn nhờ ở đậu, nhỡ anh tức giận rồi đuổi cô ra thì không hay rồi.
“Mạt Lỵ, bài tập toán hôm qua của cô có thể cho tôi mượn xem cái không?” Ngô Phi ở bàn trước lộ ra nụ cười đáng yêu, còn là kiểu khó mà từ chối kia.
Mạt Lỵ cười, đưa vở cho cô ta. “Cô cầm đi, nhưng hết tiết tự học thì phải trả tôi đó.”
“Được, cảm ơn!”
Thành tích của Tiêu Mạt Lỵ rất tốt, điều này có thể nhìn ra từ mỗi lần trả lời câu hỏi một cách hoàn mỹ của cô. Nếu miễn cưỡng nói cô không giỏi môn gì thì đó chính là thể dục. Nhưng giáo viên thể dục cũng rất thích cô, vì cho dù thể lực không tốt, cô cũng vẫn hoàn thành nhiệm vụ, các giáo viên trong văn phòng không có ai là nói xấu khi nhắc tới cô.
Cô chính là học sinh ngoan tiêu chuẩn trong mắt giáo viên.
Thu Bạch Bạch nhàm chán quay bút, cười nhạo Mạt Lỵ. “Người tốt rẻ rách.”
Mạt Lỵ coi như không nghe thấy, cô nhặt cục đất nặn ở dưới đất lên, giơ tới trước mặt Thu Bạch Bạch. “Đây là đồ cô vừa vứt, trả cô.”
“... Hừ!” Thu Bạch Bạch hừ một tiếng, nhận lấy đồ rồi không nhìn cô nữa.
Tiếng chuông hết tiết vang lên đúng giờ, trong phòng học lại bắt đầu náo nhiệt. Cán bộ môn toán tên Chu Lạc là một thiếu niên tuấn tú, cậu ta đi thu bài tập của từng bàn, lúc đến dãy phía sau, cậu ta liền bỏ qua Thu Bạch Bạch. Dù sao Thu Bạch Bạch không nộp bài tập đã là chuyện bình thường rồi, ngay cả giáo viên cũng không muốn quản cô ta.
Chu Lạc đến chỗ Mạt Lỵ. “Bạn học Tiêu, bài tập của cô?”
“Của tôi ở chỗ Ngô Phi.”
Chu Lạc nhìn Ngô Phi ngồi ở hàng trước.
Ngô Phi nửa kinh ngạc, nửa không hiểu nói: “Mạt Lỵ, bài tập của cô đâu có ở chỗ tôi đâu.”
Mạt Lỵ sửng sốt. “Trong giờ học cô hỏi mượn tôi mà...”
“Mạt Lỵ, cô nhớ nhầm hả? Bài tập của tôi trước giờ đều là làm cùng Tiểu Vũ. Hôm qua tôi đã làm xong rồi, tại sao bây giờ phải hỏi mượn bài tập của cô?” Ngô Phi nghi ngờ, tỏ ra rất thích đáng.
Trần Tiểu Vũ cũng đi tới, cô ta đứng bên cạnh Ngô Phi, vẻ mặt tươi cười. “Đúng đấy, tôi có thể làm chứng, hôm qua hai bọn tôi đã làm xong bài với nhau rồi. Mặc dù thành tích của cô rất tốt, nhưng chỉ là bài tập thôi, làm đúng cũng không được thưởng gì, bọn tôi cũng không cần phải mượn đáp án đúng của cô đâu.”
Mạt Lỵ: “...”
Chu Lạc cau mày, cậu ta nhìn Mạt Lỵ, yên lặng một lát, lại hỏi Ngô Phi: “Cô thật sự không cầm bài tập của bạn học Tiêu hả?”
“Này, Chu Lạc, tôi nói không có tất nhiên là không có. Tôi còn có cả người làm chứ, cậu không tin tôi, vậy cậu hỏi người xung quanh xem, họ có nghe thấy tôi hỏi mượn bài tập của cô ta không?”
Ngồi xung quanh Mạt Lỵ đa số là con gái, hơn nữa động tác hỏi mượn vừa rồi của Ngô Phi cũng rất nhỏ, cô cứ tưởng rằng cô ta không muốn làm phiền các bạn học khác học bài, kết quả là cô nghĩ sai rồi.
Xung quanh cô đã tập trung không ít người, có con gái quái gở nói: “Học sinh ngoan cũng không làm bài tập, có gì kỳ lạ đâu.”
“Đúng vậy, ai mà không muốn làm biếng chứ!”
“Đừng nghĩ bạn học Tiêu cũng giống các cô có được không? Cô ấy không làm vậy chắc chắn là quên mất, chứ không phải lười biếng.” Cũng có con trai nói giúp cho cô.
“Cũng chỉ là một lần bài tập thôi mà, tôi còn có mấy lần không nộp đây.”
“Con trai đúng là động vật không có đầu óc.”
“Con gái mấy cô còn chỉ biết kêu oppa đó.”
... ...
Trai gái trong đám người chia thành phe phái bắt đầu cãi lộn.
Thu Bạch bạch vỗ bàn cười nói: “Lâu rồi không được thấy cảnh náo nhiệt như vậy. Ha ha, một tên người tốt rẻ rách bị người ta đào hố, một tên mượn đồ không trả còn giả làm bạch liên hoa, đúng là vui thật.”
Ngô Phi gào lên: “Thu Bạch Bạch, cô có ý gì hả?”
“Cô nghĩ là ý gì thì chính là ý đó thôi.”
“Thu Bạch Bạch, cô tự lo cho bản thân mình trước đi rồi nói linh tinh.” Trần Tiểu Vũ cũng châm chọc nói. “Chúng tôi nói chuyện không cần hiệp khách độc hành đây chen miệng vào.”
Chu Lạc vẫn còn không hiểu thì cậu ta đúng là ngu thật. “Ngô Phi, trả bài tập của bạn học Tiêu cho cô ấy.”
“Tôi lấy gì mà trả?” Ngô Phi kêu lên. “Chúng ta là bạn học từ tiểu học, cậu tin lời của một người không tốt như Thu Bạch Bạch cũng không tin lời của tôi!?”
Chu Lạc và Ngô Phi đã là bạn học chín năm.
“Lấy gì trả à?” Thu Bạch Bạch nén giọng học cách nói chuyện của Ngô Phi. “Lật ngăn bàn của cô ta ra không phải được rồi à?”
Ngô Phi bị giọng điệu của cô ta làm cho tức giận. “Thu Bạch Bạch, cô!”
“Ha ha...” Mạt Lỵ một lúc chưa lên tiếng bỗng bật cười, nghe ra rất vui vẻ.
Thu Bạch Bạc không tỏ ra yếu thế trước mặt Ngô Phi và Trần Tiểu Vũ, vừa nghe thấy tiếng cười của cô liền không hài lòng, nhìn cô làu bàu nói: “Cười, cười cái gì mà cười? Có gì buồn cười?”
⬅ Trước Tiếp ➡