Đi bệnh viện.
Chiếc xe màu đen lao vút trên đường quốc lộ, mà bây giờ đang là giờ cao điểm tan tầm về nhà, dòng xe đông nghịt như kiến.
Vốn dĩ có tài xế riêng đúng giờ đến đưa đón Mạt Lỵ, thế nhưng lúc đang thực hiện kế hoạch xấu kia cô đã gọi điện cho tài xế đừng tới. Nhưng mà giờ khắc này cô có hơi hối hận rồi.
Mạt Lỵ bám chặt vào đai an toàn, nhìn người đàn ông bên cạnh sắc mặt tối sầm, rất nhỏ giọng gọi một tiếng:
"Chú..."
Anh nhíu chặt mày, không nói chuyện.
"Tôi cảm thấy chúng ta nên sống đã mới về được tới nhà, chú thấy sao, hả chú?"
"Tiêu Mạt Lỵ".
Ánh mắt anh hướng về phía trước, từng chữ từng chữ gọi tên cô.
"Ừ, tôi đang nghe đây".
"..."
Rất lâu sau, anh giống như đã nhận thua, sắc mặt căng thẳng giãn ra, giọng điệu bất lực:
"Cô đừng có lúc nào cũng cười vô tâm vô phế như thế".
Như thế sẽ khiến anh cảm thấy sự quan tâm của mình đều là dư thừa.
"Cuộc sống chính là ngược người ta như vậy mà, không cười không phải sẽ thảm hơn sao?"
Mạt Lỵ lười biến tựa vào ghế, điều khiến cô yên tâm là anh cuối cùng cũng hạ tốc độ xe xuống.
Đường Nhiễm Mặc quét mắt nhìn bộ dạng thoải mái của cô, không nhịn được hỏi:
"Chân còn đau không?"
"Tới phòng y tế bôi thuốc đỡ hơn nhiều rồi".
"Ừ".
Lại giống như nghĩ tới gì đó, anh lại hỏi:
"Ai dìu cô tới phòng y tế?"
"Thu Bạch Bạch chứ ai, là cô ta đưa tôi đi, sao thế?"
"...Không có gì".
Anh chỉ nghĩ đến cảnh xấu kia, nhưng đáp án của Mạt Lỵ khiến anh yên tâm rồi. Chỉ cần không phải con trai đụng vào cô anh liền cảm thấy trong lòng dễ chịu chút ít. Có điều những lời này anh không thể nói ra.
"Chú à.....hình như đây đâu phải đường về nhà đâu?"
"Chúng ta tới bệnh viện".
"Hở?"
"Tiêu Mạt Lỵ, đừng có nói với tôi cô nghĩ rằng cô bị thương rồi thì dễ dàng cứ thế về nhà lắm hả?"
Cô oan ức: "Không thể sao?"
Xe thắng kít một cái, đầu của Mạt Lỵ thiếu chút nữa đã đâm vào cửa sổ. Một bàn tay túm lấy tay cô, để cô bởi vì quán tính lại thay đổi phương hướng đâm sầm vào lòng anh.
"Đau, mũi của tôi!".
Cô đâm sầm lên lồng ngực rắn chắc của anh, chẳng nếm được mùi vị mờ ám gì, ngược lại chỉ cảm thấy đau đớn.
Đường Nhiễm Mặc nhếch khóe miệng, đưa tay nâng cằm cô lên, tỉ mỉ xem gương mặt nhỏ xinh đẹp của cô:
"Để chú xem xem, mũi của Mạt Lỵ nhà chúng ta có bị hư không nào".
Giọng điệu này...sao nghe nó cứ có vẻ gì không đúng lắm. Anh ta là chú của cô, nhưng tại sao cái chữ này từ miệng anh nói ra lại lạ lẫm, có tư vị như gì mà không nói được nhỉ?
"Chú cố ý!"
Cô trừng anh, ánh mắt hết sức đáng yêu. Rõ ràng giọng nói mang theo sự tức giận, thế nhưng lại giống như móng vuốt của con mèo nhỏ cào vào tim anh vậy. Đường Nhiễm Mặc mềm nhũn nửa người, anh thấp giọng cười:
"Rồi rồi rồi, là tôi cố ý".
"Chú đang trả lời qua loa với tôi!"
Anh thuận theo lời cô đáp:
"Ừ, tôi đang trả lời qua loa với cô".
"Đường Nhiễm Mặc!"
"Ừ, tôi đang nghe đây".
"Anh đừng cười nữa!"