"Cuộc sống chính là ngược người ta như vậy mà, không cười không phải sẽ thảm hơn sao?"
"..."
Tình huống đổi ngược lại, Mạt Lỵ mà còn nhìn không ra anh đang đùa cô thì đúng là ngốc. Cô hừ một tiếng, quay đầu đi không thèm nhìn anh.
Đường Nhiễm Mặc cũng phát hiện mình có tật đùa dai này , chọc cho cô giận dỗi cứ khiến anh có niềm thích thú không tả được, đây là cảm giác trước giờ anh chưa từng có. Giống y như thời học sinh, học sinh nam vì để học sinh nữ chú ý mình mà cố ý kéo tóc học sinh nữ làm cô ấy tức giận. Năm đó anh rất khinh thường cái hành vi trẻ con đó, nhưng bây giờ anh cũng trở nên trẻ con rồi, nhưng tổng giám đốc vĩ đại sẽ không thừa nhận bản thân mình trẻ con đâu.
Anh vuốt vuốt tóc trước trán cô, làm cô bớt giận:
"Ngoan, tôi xuống xe trước".
Rất nhanh anh đã từ bên này của xe bước tới bên kia, mở cửa xe ra, anh lại lần nữa thoải mái dùng kiểu bế công chúa bế cô ra khỏi xe.
Mạt Lỵ nhướng mắt nhìn mới phát hiện bọn họ đã sớm tới bệnh viện, chỉ là ban đầu thắng xe lại, trò đùa của anh khiến cô cũng không kịp chú ý tình hình bên ngoài.
Từ trường học đi ra đều là Đường Nhiễm Mặc bế cô, bởi vì thời gian tan học đã lâu nên gần trường chẳng có nhiều người, nhưng bây giờ ở bệnh viện lại khác, người đi qua trước cổng bệnh viện, bệnh nhân của bệnh viện, người nhà của bệnh nhân, bác sĩ, y tá...Khi nhìn thấy một người đàn ông tuấn mỹ phi phàm bế một cô gái xinh đẹp, hết thảy ánh mắt của mọi người đều không hẹn mà cùng ngước về phía bọn họ.
Đúng là....mất mặt quá đi!
Mặt của Mạt Lỵ giống như mây ráng đỏ. Cô quay đầu rúc mặt vào lòng anh, hai tay bám lên cổ anh, cả người dính vào thân thể anh, muốn làm vậy để che mặt mình lại.
Đường Nhiễm Mặc nhìn ra được sự xấu hổ của cô, lại rất hưởng thụ sự thân cận của cô đối với mình. Anh cúi đầu hôn lên trán cô, động tác rất nhẹ, cô bé trong lòng không dám nhìn người kia rõ ràng là chẳng phát hiện.
Ánh mắt của anh đúng là ấm áp khiến người ta yếu đuối muốn chết!
Không ít cô gái ôm lấy tim xem đến phát ngốc, nhìn một cặp đôi thôi mà đã làm trái tim thiếu nữ bốc cháy rồi! Cho dù là mấy bà dì cũng không nhịn được nhìn đến đỏ mặt tía tai.
Mặc dù bầu không khí tràn ngập vị chua của tình yêu, nhưng mà bọn họ không phải là một cặp đôi.
À, là tạm thời chưa phải.
Tổng tài đại nhân rất có tự tin.
1: Gặp lại Phương Tự.
Vẫn là bệnh viện như lần trước, vẫn là bác sĩ như lần trước. Mạt Lỵ ngồi trong văn phòng của Lý Phi, nhất thời cảm khái số mệnh đúng là kỳ lạ.
"Chân phải của Cô Tiêu bị bong gân sưng đỏ, khớp xương còn hoạt động được, X quang biểu thị không bị gãy xương, là do bị căng dây chằng bên mắt cá chân cho nên bị thương. Chỉ cần nghỉ ngơi hai tuần là khỏi, mấy ngày này nhất định không được cử động bừa, phòng việc đã bị thương càng thêm bị thương".
Nghe xong lời của Lý Phi, vẻ mặt lạnh lùng của Đường Nhiễm Mặc mới dần dịu đi.
Mạt Lỵ nhỏ giọng nhắc lại:
"Đã bảo chỉ là trật khớp không có gì đáng ngại rồi, sao phải tới bệnh viện còn phải chụp phim kiểm tra chứ..."
"Tiêu Mạt Lỵ".
"Ờ..."
Hôm nay số lần anh gọi cả họ tên cô đúng là quá nhiều rồi.
Chỉ trật khớp tí xíu mà thôi, còn gọi Lý Phi đã làm viện trưởng đến kiểm tra, anh đúng là chuyện bé xé ra to mà.
Chuyện bé xé ra to?
Đường Nhiễm Mặc đọc hiểu cô qua quýt vậy là ý gì, cười lạnh một tiếng:
"Cô có thể quan tâm thân thể của mình không? Đã lớn chừng nào rồi? Cứ khiến người ta lo lắng vậy để tìm kiếm cảm giác tồn tại sao?"
"Thì ra chú vẫn luôn lo lắng cho tôi".
Cô ngẩng mặt nhỏ nhìn anh, trong mắt giống như có sao sáng lấp lánh, lại đúng lúc anh hơi quẫn bách mà bĩu môi nói:
"Có điều ngày nào chú trừ đi việc làm tổn thương tôi thì chính là tổn thương tôi, còn là một tên cuồng công việc, giống như tương lai sẽ cưới một đống văn kiện vậy đó. Tôi đúng là khó cảm nhận được sự quan tâm của chú đối với tôi lắm đó".
Đường Nhiễm Mặc co khoé miệng, uy hiếp cô:
"Tiêu Mạt Lỵ, cô nói lại lần nữa coi".
"Hả? Lúc nãy tôi có nói gì sao?".
Vẻ mù mờ của cô diễn rất tốt, lại nhìn sang Lý Phi:
"Viện trưởng Lý, ông có nghe thấy vừa nãy tôi nói gì không?"
Lý Phi cười nhạt:
"Ha ha....chuyện này....lúc nãy tôi không để ý, hình như không có thì phải".
Có thể là ông bị ảo giác. Ông cảm thấy Đường Mặc Nhiễm chẳng còn đáng sợ như lúc trước nữa. Lúc trước anh ta chỉ toả ra ánh hào quang người khác không thể tới gần, thế nhưng ánh mắt anh ta đối với Mạt Lỵ lại lộ ra vẻ khi thì bất lực khi thì ấm áp, bỗng chốc từ một vị thần cao cao tại thượng lại biến thành một con người có đủ thất tình lục dục.
Lý Phi nhìn Mạt Lỵ, ông biết cô vẫn luôn khiến người ta cảm thấy thoải mái, nhưng nghĩ đến cô bé 18 này có thể thay đổi một đế vương lạnh lùng như vậy thì bản lĩnh bao nhiêu. Nhưng ông mới vừa nhìn Mạt Lỵ một giây đã cảm thấy một ánh mắt lạnh lẽo mang theo gió tuyết lạnh căm khoá chặt vào mình.
Trong lòng Lý Phi rung sợ, rất nhanh dời mắt khỏi Mạt Lỵ. Nói Đường Nhiễm Mặc thay đổi rồi đúng là suy nghĩ hảo huyền!
Đường Nhiễm Mặc sờ đầu Mạt Lỵ: