Nụ cười trên khóe miệng Bạch Kình Dục giống như lưu manh, anh nhẹ giọng đáp.
"Là tôi."
Nói xong, anh cúi đầu hôn lên môi cô, đè cô vào thành cửa mà hôn thật mạnh, không một chú thương hại.
Hứa Vi sửng sốt trước phản ứng không theo lý thường của anh.
Bình thường Bạch Kình Dục sẽ cùng cô so đo anh sống tôi chết đó, sao hôm nay lại đột nhiên thừa nhận thất bại?
Người đàn ông chết tiệt Cẩu nam nhân Không biết xấu hổ
Hứa Vi tức giận cắn một miếng, mùi vị của máu lập tức tràn ngập trong miệng cô.
Điều khiến cô ngạc nhiên nhất là Bạch Kình Dục dù đau mấy cũng không chịu buông tha.
Mà anh càng gặm nhấm ngang ngược lên đôi môi cô.
Hứa Vi tức giận.
Muốn chiến tranh phải không?
Vì vậy, cô không thèm đáp lại thêm lời nào nữa mà thể hiện sự tức giận bằng hành động.
Hai người họ dựa vào cửa quấn lấy nhau, như thể ai cướp được thành trì trước sẽ là người chiến thắng.
Không mất nhiều thời gian để sự mập mờ lan rộng ra khắp cơ thể.
Đột ngột.
Bịch
Choang
Hai âm thanh lớn từ bên ngoài truyền đến, sau đó là tiếng la hét đau đớn của Trần Minh Châu, đôi vợ chồng trẻ đang liên tục tiến công đáp trả nhau, nghe thấy tiếng động cũng giật thót lên.
Hứa Vi lập tức đẩy Bạch Kình Dục còn đang sững sờ ra, sau đó mở cửa lao ra ngoài kiểm tra tình huống.
"Mẹ Sao vậy? Xảy ra chuyện gì?"
Đẩy cửa bước vào phòng ngủ chính, liền nhìn thấy Trần Minh Châu ngã trong phòng tắm, cốc rửa mặt và kem đánh răng đều rơi xuống đất, vô cùng hỗn độn.
Hứa Vi sợ đến mức tim run lên, cô nhanh chóng bước tới đỡ Trần Minh Châụ
"Mẹ, mẹ không sao chứ?"
Trần Minh Châu yếu ớt lắc đầu "Chuyện nhỏ thôi. Mẹ già rồi bệnh cũ tái phát thôi. Trời mưa lại bị thấp khớp nên hơi đaụ Đi đứng không được vững vàng, sơ ý một chút liền ngã xuống."
Hứa Vi vừa muốn đỡ bà ngồi xuống, Bạch Kình Dục đột nhiên trầm giọng nói "Đừng nhúc nhích, để anh."
Nói xong, cúi xuống một hơi ôm lấy Trần Minh Châu, thoải mái và gọn gàng bước ra khỏi phòng tắm.
Thời điểm Hứa Vi quay đầu lại, nhìn bóng lưng dày rộng của người đàn ông, trong lòng hơi xúc động, đứng nguyên tại chỗ ngây ngẩn vài giây.
Bạch Kình Dục ôm Trần Minh Châu đến bên giường ngồi xuống, sau đó đứng bên cạnh kiểm tra cơ thể của bà ấy.
Trần Minh Châu vô cùng lúng túng.
“Sao có thể để con làm mấy chuyện như thế này, để mẹ tự xoay sở.”
“Trước tiên mẹ đừng nhúc nhích, có thể là mắt cá chân bị trật, để con kiểm tra xem.”
“Haizz, mẹ không sao, A Dục con không cần lo lắng như vậy đâụ”
Bạch Kình Dục không để ý, cúi đầu cầm lấy mắt cá chân của Trần Minh Châu nhẹ nhàng uốn nắn mấy lần, kiểm tra cực kỳ cẩn thận.
Khuôn mặt bình thường bất cần đời, thời điểm này lại nghiêm túc một cách đáng tin.
Hứa Vi đứng bên cạnh nhìn đến ngẩn ngơ.
Hình như đã lâu rồi cô chưa từng được thấy dáng vẻ này của Bạch Kình Dục.
Trong hoảng hốt, Hứa Vi loáng thoáng nhớ lại lúc nhìn thấy anh ở trại tân sinh viên đại học. Khi đó tất cả mọi người đều cười, nói Bạch Kình Dục là sinh viên giỏi và đẹp trai nhất trường.
Mỗi ngày cô đều bị bạn cùng phòng lôi kéo đi thư viện theo dõi xem anh đang làm gì.
Mỗi lần đều cố gắng chọn ngồi ở một góc hẻo lánh đối diện, hơi xéo với vị trí của anh.
Lúc ấy khuôn mặt học bá nghiêm túc học tập của bạch Kình Dục đã in dấu rất sâu đậm trong lòng Hứa Vi.
Chỉ là về sau phát hiện anh là một tên cặn bã, hình tượng học bá này cũng vỡ tan, cuối cùng cũng không còn tương tư nữa.
Ngược lại Trần Minh Châu không hề cảm thấy bất ngờ chút nào, dù sao Bạch Kình Dục là bác sĩ chính phụ trách chăm sóc bà, bình thường anh đối đãi với bệnh nhân vẫn là dáng vẻ này.
Chỉ là Hứa Vi chưa từng gặp qua mà thôi.
Bạch Kình Dục kiểm tra xong, thở phào nhẹ nhõm.