Anh ngẩng đầu, nhìn Hứa Vi đứng ở bên cạnh với vẻ mặt có hơi phức tạp, thản nhiên dặn dò nói “Em mang một chậu nước nóng đến đây cho mẹ ngâm chân, có thể làm dịu đi cơn đau nhức.”
Hứa Vi sững sờ gật đầu, nghe lời đi làm theo.
Chờ cô lấy một chậu nước đến, Trần Minh Châu mỉm cười cầm sổ tiết kiệm kín đáo đưa cho Bạch Kình Dục, thấp giọng dặn dò.
“Trước khi Vi Vi kết hôn với con, lúc đó mẹ muốn cho nó một ít đồ cưới, nhưng mà con bé không muốn nhận. Bây giờ tiền này mẹ cho con, về sau xin con hãy chăm sóc nó thật tốt, mua cho nó đồ ăn thật ngon, quần áo thật đẹp...”
Bạch Kình Dục nhíu mày, không giơ tay nhận sổ tiết kiệm kia.
Hứa Vi đi qua đi nhét sổ tiết kiệm về trong tay Trần Minh Châụ
“Mẹ, con nói con sống rất tốt, tiền này mẹ cứ giữ lại dưỡng già.”
“Phụ nữ kết hôn mà không có đồ cưới thì sao mà được? Về nhà chồng sẽ bị xem thường.”
“Nếu Bạch Kình Dục dám xem thường, con liền đá bay anh ta, sau đó cưới người khác.”
“Ôi ôi, Vi Vi con đừng để những suy nghĩ như vậy trong đầu, nếu phụ nữ ly hôn rồi tái giá sẽ bị người khác đàm tiếu xem thường.”
Mặc dù Trần Minh Châu chỉ là mẹ nuôi của Hứa Vi, nhưng từ xưa tới nay luôn thật lòng thật dạ coi cô là con gái ruột mà yêu thương.
Lúc Hứa Vi mới vừa lên tiểu học, rất sợ người lạ, tự kỷ không thích nói chuyện, thường bị bạn cùng lớp bắt nạt chế giễu nói là câm điếc, tức giận đến nỗi cắn cánh tay đối phương bị thương.
Trần Minh Châu bị gọi đến trường học, sau khi biết được chuyện này, hôm sau tự mình lần lượt đi tặng đồ ăn vặt cho bạn cùng lớp của con gái, hy vọng mọi người sẽ đối xử với Hứa Vi tốt hơn.
“Thực ra bản tâm Vi Vi là cô bé vô cùng đáng yêu, các con cố gắng đối xử tốt với Vi Vi, thì bạn ấy sẽ không làm đau các con đâu, hứa với dì, sau này không được bắt nạt Vi Vi, có được hay không?”
Các bạn học nhận lấy đồ ăn vặt mình thích, nở gan nở ruột đồng ý, bắt đầu từ ngày đó tất cả mọi người trở nên vô cùng thân thiện, cùng nhau chơi đùa với cô, còn dạy cô làm bài tập.
Trần Minh Châu biết Hứa Vi chỉ ăn mềm không ăn cứng nên chưa từng nói nặng lời với con gái.
Nhưng nếu có ai đối xử với Hứa Vi không tốt, bà sẽ đi tìm người đó để tặng quà, tận tình khuyên bảo một phen.
Lúc này, Trần Minh Châu đưa sổ tiết kiệm cho Bạch Kình Dục, cũng mang tâm tư như vậy, hy vọng con gái có thể được yêu thương ở nhà họ Bạch nhiều hơn một ít.
Chóp mũi Hứa Vi cay cay, còn muốn nói gì đó, lúc này Bạch Kình Dục lại mở miệng đáp lại Trần Minh Châụ
“Mẹ yên tâm, con sẽ đối xử với Vi Vi thật tốt.”
Cuối cùng là Bạch Kình Dục thúc giục Trần Minh Châu ngâm chân cho xong, Hứa Vi thay áo ngủ cho bà, sau khi chờ bà nằm ngủ rồi, hai vợ chồng mới cùng nhau quay lại phòng khách.
Địch ý của cô đối với anh ít đi rất nhiềụ
Giọng Hứa Vi rất nhẹ.
“Cảm ơn anh đã đối xử tốt với mẹ tôi.”
Bạch Kình Dục nhìn chăm chú cô mấy giây, cặp mắt đào hoa hơi cong lên, đầu ngón tay chỉ chỉ đến phòng tắm, khóe miệng mỉm cười hỏi cô “Tắm cùng nhau?”
Hứa Vi cạn lời bĩu môi “Không được, tối nay tôi nằm cùng mẹ.”
Dứt lời, cô tranh vào phòng tắm trước, tẩy rửa cơ thể xong xuôi thì quả quyết cầm lấy chăn mền và gối đầu ra bên ngoài.
Bạch Kình Dục không cản cô.
Nhưng mà đợi đến lúc anh tắm rửa xong đi ra, phát hiện Hứa Vi với sắc mặt lúng túng đang ngồi trên giường, ánh mắt vô cùng mất tự nhiên.
“Mẹ bị đánh thức, đuổi tôi về đây.”
Anh cười khẽ một tiếng “Không ngủ phòng khách?”
“Anh mới là người nên ngủ ngoài ấy.”
“Tôi là khách.”
“Con rể cũng là người trong nhà.”