Hứa Vi ngồi cách cô gái hai chỗ trống, không bao lâu sau, chỉ nghe thấy cô bé kia ấn mở tin nhắn thoại.
Trong loa truyền đến giọng nói kích động của bạn cô ấy.
“Tống Y Y cố lên Đợi lát nữa đi hẹn hò với bác sĩ Bạch, nhất định phải nắm chắc cơ hội tốt, tranh thủ bắt anh ấy lại Chị em bọn tớ ngồi ở đây cầu nguyện cho cậu, cầu bồ tát phù hộ cậu thuận lợi ”
Cô bé kia không ngờ rằng bạn mình sẽ nói những lời này, đỏ mặt chỉnh thấp âm điện thoại lại, vừa muốn xác nhận xem có người khác nghe thấy hay không, ai ngờ vừa mới quay đầu thì đối đầu với ý cười sâu xa của Hứa Vi.
Cô gái tên Tống Y Y thấy một chị gái xinh đẹp quyến rũ đang nhìn mình thì trái tim bất giác hẫng đi mất nửa nhịp.
Đôi mắt của cô thật mê người.
Với lại dáng người cũng đẹp nữa...
Tống Y Y bị Hứa Vi nhìn chằm chằm đến nỗi hơi ngượng ngùng.
“Xin lỗi. Để em chỉnh thành chế độ im lặng, không gây ồn ào làm phiền đến chị nữa.”
Hứa Vi nhìn khuôn mặt đầy vẻ ngây thơ trong veo của cô gái, chỉ mỉm cười mà không nói gì thêm.
Ngược lại là Tống Y Y, ngồi im chưa được bao lâu đã không nhịn được mà bắt chuyện với cô.
“Chị ơi người nhà của chị đang ở trong phòng phẫu thuật à?”Ánh mắt cô gái dừng lại trên chiếc bình giữ nhiệt trong tay Hứa Vi.
“Ừm.” Hứa Vi do dự mấy giây mới trả lời đối phương.
“Chị đừng lo, bác sĩ mổ chính trong phòng phẫu thuật là Bạch Kình Dục, người có chuyên môn giỏi nhất trong bệnh viện này đấy. Có anh ấy ở đây, người nhà của chị chắc chắn sẽ không sao đâụ” Tống Y Y lầm tưởng là Hứa Vi người nhà của bệnh nhân đang được phẫu thuật bên trong.
Nhất thời Hứa Vi cũng không biết nên giải thích thế nào, đành qua loa nói “Thật à?”
“Thật mà Chị chưa từng nghe qua danh tiếng của bác sĩ Bạch à? Nửa năm trước mẹ em gặp tai nạn giao thông, thiếu chút nữa đã mất mạng. Xác suất phẫu thuật thành công còn chưa đến 10%, nhưng anh ấy đã cứu mẹ em khỏi tay thần chết.”
Chỉ mấy câu thôi cũng có thể nghe được, sự sùng bái của cô gái dành cho Bạch Kình Dục đã đến cảnh giới đu idol.
“Thế thì đúng là giỏi thật.” Hứa Vi vẫn chưa nhận ra giọng điệu của mình hơi chua chua.
Tống Y Y vui vẻ nói tiếp
“Bác sĩ Bạch là người cực kỳ ưu tú. Mặc dù mấy chị y tá nói quanh anh ấy có không ít phụ nữ, nhưng mà em vẫn muốn theo đuổi người mình thần tượng.”
“Biết rõ anh ta cặn bã vậy mà còn thích à?”
Đôi mắt, lỗ tai cô gái ửng đỏ, xấu hổ nói “Biết đâụ.. anh ấy đối xử với em không giống những cô gái khác thì sao?”
Hứa Vi không trả lời nữa.
Câu nói này cô đã từng nghe không ít lần. Hồi trước, từ khi bắt đầu lên đại học đã nghe đến phát mệt. Tất cả các cô gái thích Bạch Kình Dục đều có kiểu tự tin mù quáng như vậy, cho là bản thân có thể nắm giữ được trái tim tên tra nam này, dùng hết cả thanh xuân ngóng trông lãng tử quay đầụ
Mấy em gái sexy trong quán bar cũng như thế.
Vân Sa Sa cũng như vậy.
Duy chỉ có người làm vợ như Hứa Vi lại rất tỉnh táo.
Đúng là chết cười.
Thế nhưng không một ai biết được, Hứa Vi cũng đã từng giống với những cô gái kia, từng có hi vọng ngắn ngủi với Bạch Kình Dục.
Thời đại học, vì đi theo bạn cùng phòng nên cô đã trở thành gương mặt thân quen của thư viện. Chẳng qua cô bạn kia cũng chẳng có chút nào đáng tin, chỉ nhiệt tình với Bạch Kình Dục được một thời gian ngắn, chưa đến một tháng đã chuyển sang thích đàn anh bên khoa truyền thông.
Mà lúc đó Hứa Vi đã tạo thành thói quen mỗi ngày đều tới thư viện để đọc sách và học tập.
Cô ngồi ở góc xa Bạch Kình Dục nhất, rồi đắm mình vào trong những con chữ, nhưng không ngờ anh lại là người chủ động đến bắt chuyện trước “Thẻ thư viện của em bị rớt này.”