⬅ Trước Tiếp ➡
Thời còn đi học, chưa hiểu lầm nên hai người xưng hô em – tôi / anh – tôi.
Cô ngước lên, nhìn thẳng vào cặp mắt đào hoa thâm thúy kia. Lúc đó trái tim nhảy lên, hẫng nửa nhịp.
“Cảm ơn.”
Khóe mắt Bạch Kình Dục liếc qua tài liệu cô đang đọc, bất ngờ nhíu mày.
“Em học y à?”
“Chỉ tùy tiện đọc thôi ạ.”
“Có gì không hiểu cứ hỏi tôi nhé.”
Có thể lúc đó anh chỉ thuận miệng nói một câu, nhưng lời này lọt vào lỗ tai Hứa Vi lại khiến cô có cảm giác có lẽ trong mắt Bạch Kình Dực, mình không giống những người khác.
Thế là hôm sau cô thử tăng thêm lòng dũng cảm, ôm tài liệu đi tìm Bạch Kình Dục hỏi bài.
Anh bày ra dáng vẻ ai đến cũng không từ chối, hỏi gì đáp nấy.
Không thể không nói, sinh viên loại giỏi còn có ngoại hình anh tuấn cực kỳ dễ làm người ta động lòng.
Hứa Vi vừa mới phát giác bản thân có suy nghĩ khác thường không lâu thì được Bạch Chí Nghị mời đến nhà làm khách, thế nên hai người càng quen thuộc hơn.
Nhưng mà mãi đến ngày cô lấy hết dũng khí, chủ động hẹn gặp đối phương thì lại bị sự thật tát cho một cái thật mạnh.
Vào mùa hè nóng bức đó, Hứa Vi vừa bước ra khỏi cổng trường học đã nhìn thấy ở bên đường đối diện, có một nữ sinh ngây thơ đáng yêu đang ôm cánh tay Bạch Kình Dục. Cô ta còn nhón chân lên, đút que kem trong tay cho anh ăn.
Hứa Vi chỉ nhìn một lát, sau đó quay người ném chiếc móc chìa khóa bằng cao su mà mình mất công mất sức hai ngày mới làm được vào thùng rác.
Tâm tư yêu mến Bạch Kình Dục lúc đó cũng đã đi theo chiếc móc khóa, chôn vùi trong đống rác bẩn thỉụ
Hứa Vi đi vào nhà vệ sinh.
Mãi khi Khâu Vũ gọi điện thoại tới, cô mới nhớ ra chuyện mình đã đồng ý hôm nay sẽ đi hẹn hò ,xem phim với đối phương.
“Xin lỗi chị Vi Vi, ba em cử em đi công tác đột xuất, giờ đang bị túm tới sân bay rồi. Buổi hẹn chiều đành phải hủy thôi. Xin lỗi Rất xin lỗi Chị đừng có giận em, được không?”
Giọng điệu đáng thương của chú cún sữa này khiến tâm trạng Hứa Vi tốt hơn được một chút “Không sao, hôm nay tôi cũng không rảnh.”
“Đợi lúc quay về, chắc chắn em sẽ đưa chị đi ăn một bữa thật ngon ”
“Ừ.”
Sau khi cúp máy, ra khỏi nhà vệ sinh, Hứa Vi phát hiện đèn khẩn cấp phía trên phòng phẫu thuật đã tắt.
Cô ngước mắt lên nhìn, chỉ thấy một bóng dáng quen thuộc ở phía xa.
Bạch Kình Dục mặc báo blouse trắng rất đẹp. Dáng người cao ráo, vai rộng eo hẹp, nhìn còn chói mắt hơn cả mấy người mẫu trong show thời trang.
Tống Y Y vui vẻ theo sau Bạch Kình Dục, đi về phía văn phòng của anh.
Cô gái tràn đấy phấn khởi, nói “Bác sĩ Bạch, lần trước anh đã đồng ý sẽ hẹn hò với em, anh có còn nhớ không vậy? Hay là lát nữa chúng ta lên núi hóng gió nha ”
Bạch Kình Dục từ trong văn phòng đi ra, trả lại hộp cơm cho cô ta.
Sau đó giọng của hai người nhỏ hẳn đi.
Hứa Vi đứng ở rất xa nên không nghe thấy bọn họ nói gì, nhưng từ biểu cảm xấu hổ của cô gái thì cũng có thể đoán được đại khái.
Cô cúi đầu nhìn hộp giữ nhiệt trong tay mình, cảm thấy có hơi buồn cười.
Thế mà cô còn lo Bạch Kình Dục ở bệnh viện bận tới quên cả ăn uống cơ đấy.
Người lo lắng cho sức khỏe của anh thì nhiều lắm, căn bản là không thiếu một kẻ như cô.
Sau khi Hứa Vi tự giễu bản thân một trận thì xách theo hộp giữ nhiệt, quay người rời khỏi bệnh viện.
Thế nhưng cô không hề biết rằng, mình đi chưa được bao lâu thì trên hành lang đã vang lên tiếng khóc lớn suy sụp của cô gái, người trong bệnh viện đều cảm thấy tiếc cho cô ta.
Tạ Tán chỉ sợ thiên hạ không loạn, kích động chạy vào trong văn phòng Bạch Kình Dục
⬅ Trước Tiếp ➡