Hứa Thâm Thâm kéo khóe miệng chua xót: "Mẹ, một đứa con gái như con còn có cách nào đây. Trong lòng con có mối hận lớn như vậy, không đi tìm một kẻ địch nổi Diệp gia và Bạch gia thì nói gì tới chuyện báo thù nữa."
"Con à, tương lai của con phải làm sao bây giờ?" Diêu Tuyết Lệ quay đầu nhìn di ảnh của chồng mình, khẽ khóc nức nở, bà có lỗi với Hứa gia.
"Mẹ, tương lai của con, con không nhìn thấy, con chỉ thấy trước mắt có thể ổn định cuộc sống cho mẹ, có thể báo đáp công ơn nuôi dưỡng, lại còn có thể cướp lại tập đoàn Hứa thị của ba là con đã hài lòng rồi." Hứa Thâm Thâm khẽ đáp.
Ánh mắt của cô vô cùng lạnh nhạt, giống như người già đã trải qua gió sương, bình tĩnh thâm thúy.
Diêu Tuyết Lệ thở dài thườn thượt, không biết nên nói gì.
Hứa Thâm Thâm liếc mắt nhìn chằm chằm vào Lệ Quân Trầm ở phía xa, khẽ nói: "Mẹ, con đi xem."
Diêu Tuyết Lệ gật đầu, bà cũng cần giữ im lặng.
Hứa Thâm Thâm trở lại bên cạnh Lệ Quân Trầm, ngồi xuống dịu dàng như một con mèo.
"Nói xong rồi?" Lệ Quân Trầm lãnh đạm hỏi.
"Là mẹ tôi khá ngạc nhiên, không tưởng tượng nổi Lệ tiên sinh lại yêu thích tôi như vậy." Hứa Thâm Thâm chớp mắt, nụ cười hiền hòa dễ thương.
"Là yêu thích cơ thể của cô." Lệ Quân Trầm sửa lại cho đúng.
"Cơ thể của tôi cũng là của tôi, tức là yêu thích tôi." Hứa Thâm Thâm cười vô liêm sỉ, đầu khẽ dựa lên vai Lệ Quân Trầm: "Lê tiên sinh, cho mượn bả vai một chút, tôi mệt mỏi quá."
Lệ Quân Trầm liếc mắt nhìn cô thâm trầm.
Cô khẽ mỉm cười, đầu dựa vào vai anh, sau đó nhắm mắt lại.
Bùi Triết dẫn bác sĩ tới, thấy cảnh tượng này không khỏi sửng sốt.
Từ trước tới nay Lệ Quân Trầm vẫn ghét thân mật như vậy với phụ nữ, anh ta cũng chưa từng thấy Lệ Quân Trầm từng có người phụ nữ nào.
Anh ta quay đầu ý bảo bác sĩ chờ một chút.
Sau đó hai người liền ngồi một bên chờ đợi.
Hứa Thâm Thâm từ từ mở mắt, đôi mắt cô ướt át, ba cứ lạnh lùng ra đi như vậy thật quá đáng thương.
Cô hít sâu một hơi, ngồi dậy, cười nói với Lệ Quân Trầm: "Tôi có thể chụp với Lệ tiên sinh một tấm hình không?"
Lệ Quân Trầm nhíu mày nhưng không hề từ chối.
Hứa Thâm Thâm vui vẻ trong lòng, lấy điện thoại di động của mình ra, giơ lên giữa không trung chụp một tấm hình và nửa bả vai của Lệ Quân Trầm.
Nhưng trong tấm ảnh Lệ Quân Trầm chỉ lộ nửa mặt, cũng không quá thân thiết.
Hứa Thâm Thâm đăng tấm hình lên nhóm bạn bè, viết: "Cảm ơn người ở bên tôi."
Sau đó nhấn gửi.
Cô tin rằng nhất định sẽ khiến những người nhìn thấy tấm hình tới để kiểm chứng người này có phải Lệ Quân Trầm hay không.
Sáng sớm ngày hôm sau.
Rất nhiều người tới thăm viếng ba của Hứa Thâm Thâm.
Thời điểm bọn họ nhìn thấy Lệ Quân Trầm đều không dám tin vào hai mắt của mình, không thể tưởng tượng được Hứa tiểu thư lại có bản lĩnh tới vậy, thực sự đã bò được lên giường của Lệ Quân Trầm.
Xem ra Hứa gia sắp cải tử hoàn sinh rồi.
Hứa Thâm Thâm đứng trước di ảnh của ba, ánh mắt dễ thương tinh xảo lạnh lùng, trên trán quấn băng trắng rất dày, mắt đẹp rưng rưng, điềm đạm đáng yêu khiến ai nhìn cũng cảm thấy đau lòng.
Rốt cuộc vẫn là nhờ vẻ ngoài, nếu đổi lại là một kẻ xấu xí, có lẽ mọi người sẽ cho rằng cô làm bộ làm tịch, học đòi một cách vụng về.
Tới buổi trưa đã thu được không ít tiền thăm viếng.
Bùi Triết nhìn cảnh tượng này, sợ rằng buổi chiều sẽ càng đông người tới.
"Lệ tổng, chiều nay có cần về trước không?" Cô sợ Lệ Quân Trầm bị ảnh hưởng xấu ở đây.
"Không cần." Lệ Quân Trầm cao ngạo ngồi một bên, lạnh lùng từ chối.
Anh cũng không biết tại sao mình muốn kiên trì ở lại, chỉ là nghĩ để một mình Hứa Thâm Thâm ở nơi này trong lòng lại cảm thấy không thoải mái.
Bọn họ chỉ tiếp xúc da thịt theo nhu cầu, nhưng dường như anh đối xử với cô không đúng.
Có thể vì cô là người phụ nữ của anh, mặc dù không yêu thương nhưng bị người ta bắt nạt cũng không nể mặt Lệ gia, anh muốn xem xem kẻ nào to gan như vậy!
"Thâm Thâm, cô quả thật là giỏi. Lệ Quân Trầm cũng mời tới được." Một người phụ nữ kỳ lạ bước vào, cười như không cười.
Hứa Thâm Thâm lạnh lùng liếc nhìn cô ta một cái, thì ra là cô của Bạch Viện Viện, Bạch Linh.
"Cô Bạch đừng hâm mộ, chờ tới lúc nhà cô có chuyện như thế, tôi và Lệ tiên sinh cũng sẽ tới." Hứa Thâm Thâm khẽ cười, miệng lại chẳng buông tha.
Sắc mặt Bạch Linh bỗng đen thui, khóe miệng run rẩy.