Hứa Thâm Thâm cô mặc kệ tương lai sau này thế nào, cô không tôn trọng bất kỳ kẻ nào của Bạch gia hết!
"Hứa Thâm Thâm, đừng vội đắc ý. Cô có biết Lệ Quân Trầm có quan hệ thế nào với Bạch gia không?" Trong mắt Bạch Linh lóe lên vẻ đắc ý.
Lệ Quân Trầm có quan hệ với Bạch gia ư?
"Quan hệ gì?" Hứa Thâm Thâm cau mày hỏi.
Hình như lần trước Bạch Viện Viện thấy Lệ Quân Trầm cũng không có phản ứng gì.
Bạch Linh cười đầy ẩn ý: "Đừng vội, chẳng mấy chốc cô sẽ biết thôi."
Nói xong, Bạch Linh xoay người rời đi.
Hứa Thâm Thâm lại quay đầu nhìn về phía Lệ Quân Trầm, ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng mang theo hoài nghi: "Lệ tiên sinh, anh có qua hệ thế nào với Bạch gia?"
Lệ Quân Trầm biết Bạch Linh vừa rời đi.
Anh nhíu mày lạnh lùng nhìn cô: "Cô cảm thấy thế nào?"
"Sao tôi biết được." Hứa Thâm Thâm khẽ cau mày: "Không phải là con riêng của Bạch gia chứ?"
Lệ Quân Trầm tối sầm mặt lại nói: "Không phải!"
"Vậy thì là gì?" Hứa Thâm Thâm cực kỳ tò mò.
"Hiện tại chưa thể nói cô biết." Lệ Quân Trầm lạnh lùng nói.
Hứa Thâm Thâm thầm nghĩ trong lòng, nếu anh có quan hệ với Bạch gia, vậy thì chẳng phải mình muốn đối phó với Bạch gia sẽ rất khó khăn ư?
Cô hơi hối hận vì đã chọc phải đại ma đầu này rồi.
Bây giờ đổi người có lẽ cũng không được nữa.
"Lệ tổng, anh cũng biết tôi không đội trời chung với Bạch gia." Hứa Thâm Thâm do dự nói: "Nếu anh ngăn cản tôi đối phó với Bạch gia, vậy..."
"Vậy thì sao?" Lệ Quân Trầm sẵng giọng nhìn cô.
"Dù sao tôi cũng phải ăn thua đủ với Bạch gia, nếu anh thật sự muốn ngăn cản tôi, tôi sẽ đổi người khác." Hứa Thâm Thâm không chút nghĩ ngợi đáp.
"Cô dám." Lệ Quân Trầm tức giận nhìn cô.
"Hứa Thâm Thâm, chỉ có tôi được đổi, cô không có tư cách." Lệ Quân Trầm lạnh lùng khiển trách.
"Được được, không đổi thì không đổi." Hứa Thâm Thâm nhún vai. Cô cũng chỉ thử thăm dò một chút thôi, sao anh lại tức giận như vậy chứ.
Cô thở dài một hơi, chuẩn bị quay trở về.
Lúc này, Diệp Mạc Phàm từ ngoài bước vào, anh ta hổn hển giữ chặt cổ tay của Hứa Thâm Thâm, tức giận quát: "Hứa Thâm Thâm, em đã làm những gì!"
Hứa Thâm Thâm bị hắm túm có hơi đau, hốc mắt lập tức đỏ hoe: "Diệp Mạc Phàm, anh buông tay, anh làm tôi đau đó!"
"Hứa Thâm Thâm, sao em lại tới châm chọc Viện Viện?" Diệp Mạc Phàm tức giận nhìn cô: "Cô ấy là người con gái yếu đuối, không chịu nổi dạng kích thích đó của em."
Cô gái yếu đuối?
Hứa Thâm Thâm hừ lạnh: "Diệp thiếu gia, buông tay chó của anh ra. Anh cũng không nhìn thử xem đây là trường hợp nào. Diệp gia các người liên kết với Bạch gia thâu tóm Hứa gia chúng tôi, giờ lại chạy tới tang lễ của ba tôi làm loạn, thật là khinh người quá đáng rồi đó!"
Lúc này Diệp Mạc Phàm mới chú ý hôm nay có rất nhiều người tới tham dự tang lễ.
Hôm qua anh ta nghe Bạch Viện Viện nói rằng tang lễ vắng vẻ khác thường.
"Buông tay ra." Cuối cùng Lệ Quân Trầm ở bên cạnh cũng mở miệng.
Diệp Mạc Phàm không ngờ rằng Lệ Quân Trầm ở đây, lập tức buông tay ra.
Chuyện của nhà máy Mân Nam còn chưa giải quyết, hai nhà Lương Tử lại có quan hệ mật thiết, bây giờ không phải là thời điểm đối đầu.
Hứa Thâm Thâm giơ cổ tay lên phát hiện nó đã đỏ hồng.
Cô nhìn Diệp Mạc Phàm chán ghét, ánh mắt ngập tràn khinh bỉ.
"Thứ đó là tôi sai người đưa đi." Lệ Quân Trầm lạnh lùng mở miệng.
Diệp Mạc Phàm hơi sửng sốt, anh ta thật sự không tin.
Lệ Quân Trầm là nhân vật có mặt mũi, mang thứ đồ bẩn thỉu như vậy đi uy hiếp một cô gái tay không tấc sắt, thật sự quá mất mặt.
"Lệ tổng, anh có ý gì?" Ánh mắt Diệp Mạc Phàm nghiêm nghị nhìn anh.
"Cô ta cho người tới quấy rối, chẳng qua tôi chỉ dạy bảo một chút." Lệ Quân Trầm ngồi trên ghế, tư thế ung dung, giống như một quý ông cao ngạo.
"Anh có tư cách gì." Diệp Mạc Phàm cũng là một đứa con cưng, bị một kẻ xấp xỉ tuổi mình nói như vậy, tự nhiên thấy khó chịu trong lòng.
"Tôi là chú của cô ta, cậu cảm thấy tôi có tư cách gì?" Lệ Quân Trầm khẽ đáp.
Chú?!