⬅ Trước Tiếp ➡
Lại là Bạch Viện Viện kia!
Cô ta muốn đuổi tận giết tuyệt Hứa gia sao!
Trong mắt Hứa Thâm Thâm lóe lên một chút sát ý, âm thầm thề trong lòng, nhất định cô sẽ không bỏ qua cho người phụ nữ kia!
Chạng vạng tối, cô mặc một bộ váy màu trắng đứng bái tế trước linh đường của ba.
Diêu Tuyết Lệ vừa khóc vừa ngồi xổm ở trước linh đường đốt vàng mã.
Không có mấy người đến đây cúng viếng, những người kia đều là những người không để ý đến việc gia cảnh Hứa gia sa sút.
Tất cả đều là kẻ nịnh hót, đến ngay cả họ hàng thân thích bình thường rất thân thiết cũng không tới, còn có mấy nhà cô gọi điện tới thì trực tiếp kéo cô vào danh sách đen.
Ha ha, đây chính là hiện thực, hung ác khắc nghiệt và lạnh lùng.
"Đến đây, đặt đồ vật ở đây."Bên ngoài truyền đến giọng của phụ nữ.
Hứa Thâm Thâm nhìn qua thì thấy hai người đàn ông, trong tay mỗi người mang theo hai cái giỏ hoa đặt ở cửa ra vào, sau đó một cô gái mặc váy dài màu đỏ diêm dúa lẳng tơ cười tươi đi về phía cô.
"Aiz, thật sự là quạnh quẽ." Trên mặt Bạch Viện Viện mang theo nụ cười châm chọc: "Tôi đưa tới cho cô bốn giỏ hoa thêm chút không khí vui mừng, không cần phải ủ rũ nữa."
"Cút!"Hứa Thâm Thâm tức giận nhìn, hận không thể đi lên xé rách miệng cô ta ra.
"Thật sự có lòng tốt nhưng bị coi là lòng lang dạ sói." Bạch Viện Viện cười xì một tiếng: "Tôi có lòng tốt tới thăm cô, nhưng cô lại muốn đuổi tôi đi, lúc nào cô mới đổi tính tình này được, cô xem ba của cô đều bị cô tức chết."
"Con đĩ!" Bỗng nhiên Diêu Tuyết Lệ hét to một tiếng, từ phía sau xông tới, trong tay còn bưng một nồi sắt vừa mới đốt tiền giấy, hắt tất cả khói bụi bên trong về phía cô ta.
Bạch Viện Viện lùi về sau mấy bước nhưng không tránh được, cô ta bị hắt từ đầu đến chân, còn la to lên: "Đây chính là lễ phục lát nữa tôi muốn tham gia dạ hội buôn bán ở Hoa Bỉ Ngạn đấy!"
Hứa Thâm Thâm lạnh lùng nhìn cô ta, thì ra cô ta cũng muốn tới Hoa Bỉ Ngạn.
Bạch Viện Viện mặt mày xám xịt nhìn Hứa Thâm Thâm, tức giận nói: "Mạc Phàm vứt bỏ cô là đúng, cả nhà các cô đều là kẻ điên!"
"Vậy cô có biết kẻ điên giết người thì không xử tội chết không!"Không biết Diêu Tuyết Lệ lấy từ đâu xa một con dao gọt trái cây, lạnh lùng nhìn Bạch Viện Viện.
Bạch Viện Viện bị dọa sắc mắt tái nhợt, xoay người rời đi, lúc đi tới cửa thì cô ta quay đầu nhìn về phía Hứa Thâm Thâm nói: "Tháng sau tôi và Mạc Phàm sẽ kết hôn, nhất định cô phải đến đấy!"
Lập tức mặt Hứa Thâm trắng bệch, bờ môi cũng mất đi màu máu. 
Anh ấy muốn kết hôn.
"Thâm Thâm, con không sao chứ?" Diêu Tuyết Lệ nhìn sắc mặt cô trắng bệch như tờ giấy thì có chút lo lắng.
Bà đã mất chồng rồi, không thể mất con gái nữa.
Hứa Thâm Thâm khẽ lắc đầu: "Mẹ, phải làm sao mẹ mới có thể quên được một người chứ?"
Diêu Tuyết Lệ khẽ giật mình, đau lòng trả lời: "Chỉ cần hắn làm tổn thương con đủ sâu thì con sẽ quên, dù tình yêu sâu đậm cũng không thể ngăn nổi sự thù hận sâu sắc nhất."
Hứa Thâm Thâm gật đầu, nhắm mắt lại, nước mắt chậm rãi chảy theo khóe mắt.
Mở mắt ra, đôi mắt đen láy của cô như bị cái gì thay thế, biến thành sâu thẳm mà lạnh lẽo.
"Mẹ, con ra ngoài một chút."Hứa Thâm Thâm nói với Diêu Tuyết Lệ.
Diêu Tuyết Lệ giữ chặt tay cô, lo lắng nói: "Thâm Thâm, mẹ chỉ có con, nhất định con không được bỏ rơi mẹ."
Con gái chính là chỗ dựa duy nhất của bà.
Hứa Thâm Thâm ôm Diêu Tuyết Lệ, giọng nói dịu dàng: "Mẹ, mẹ là người thân duy nhất của con, cho dù mẹ không phải là mẹ đẻ của con, nhưng mẹ đã nuôi dưỡng và dạy dỗ con 20 năm, con sẽ liều mạng để bảo vệ mẹ."
Đầu mũi Diêu Tuyết Lệ cay cay: "Mẹ không uổng công thương yêu con."
Hứa Thâm Thâm vỗ bờ vai của bà: "Mẹ, con đi trước."
"Con đi đường nhớ cẩn thận." Diêu Tuyết Lệ lo lắng dặn dò, bà giữ chặt tay của Hứa Thâm Thâm, muốn nói lại thôi nửa ngày nhưng cuối cùng vẫn buông ra.
Hứa Thâm Thâm không thay quần áo trên người, một bộ váy màu trắng thanh khiết, trên mái tóc đen nhánh cắm một đóa hoa màu trắng, trong veo và thanh lịch.
Đi trên đường, mọi người đều rối rít liếc nhìn, cô giống như một cô gái Thượng Hải có sự kết hợp của ma quỷ trên tạp chí ảnh.
Đi vào trước cửa khách sạn Hoa Bỉ Ngạn, có một người đàn ông đang đợi cô: "Chị Hứa, tôi là trợ lý Bùi Triết của Lệ tiên sinh."
Khuôn mặt của Bùi Triết không tầm trường, rất có khí chất, mặc dù không phải là loại đàn ông đẹp trai cực điểm, nhưng lại thắng ở chỗ vầng trán sạch sẽ, rất có phong độ của người trí thức.
Hứa Thâm Thâm khẽ gật đầu: "Làm phiền anh dẫn tôi đi gặp Lệ tiên sinh."
Bùi Triết mỉm cười, đưa tay xin mời.
Hứa Thâm Thâm lướt qua anh ta, ngẩng đầu đi về phía trước.
Thật đúng là một cô gái khó hiểu mà đặc biệt, Bùi Triết nghĩ trong lòng, khó trách sẽ làm cho Lệ Quân Trầm luôn không gần phụ nữ lại để ý tới cô như vậy.
Bùi Triết dẫn theo Hứa Thâm Thâm đi vào trước cửa một phòng nghỉ: "Lệ tổng đã ở bên trong, mời vào."
Nói xong, anh ta quay người rời đi.
⬅ Trước Tiếp ➡