Hứa Thâm Thâm hít sâu một hơi, chuẩn bị đẩy cửa đi vào thì lại nghe được một giọng nói mà đời này cô không bao giờ muốn nghe thấy nữa: "Thâm Thâm, là em sao?"
Hứa Thâm Thâm quay đầu nhìn lại, khóe miệng nhếch lên một nụ cười: "Lâu rồi không gặp, Diệp thiếu."
Diệp thiếu?
Diệp Mạc Phàm đau lòng một chút, đau khổ cười nói: "Thâm Thâm, mặc dù chúng ta đã hủy bỏ hôn ước, nhưng anh vẫn là anh Mạc Phàm của em."
Hứa Thâm Thâm lại cảm thấy buồn nôn: "Ha ha, không cần, cần gì phải mờ ám như vậy, chẳng lẽ anh muốn yêu ngầm với tôi sao?"
"Em đang nói lung tung gì vậy." Diệp Mạc Phàm xấu hổ nhìn cô: "Sao em lại biến thành như vậy rồi?!"
"Tôi biến thành như vậy còn không phải nhờ anh ban tặng sao." Hứa Thâm Thâm cười quyến rũ một cái, đôi mắt đào hoa lấp lánh: "Còn chưa chúc mừng anh, chúc anh và cô ta sớm sinh quý tử, dù sao tuổi cũng không kém, nếu không tranh thủ thời gian thì sợ rằng không sinh được."
"Thâm Thâm!" Đột nhiên giọng của Diệp Mạc Phàm trở nên nghiêm túc: "Chú ý thân phận của em, em chính là con gái của Hứa gia."
Sao cô lại trở nên nói năng chửi bậy như vậy, điểm này cũng không giống cô chút nào.
Nhìn vẻ mặt vô cùng đau đớn kia của Diệp Mạc Phàm, Hứa Thâm Thâm chỉ cảm thấy giả dối, cô cười mỉa: "A, Hứa gia đã không còn tồn tại nữa, tôi cũng không dám tự xưng mình là con gái của Hứa gia, anh thật sự đánh giá cao về tôi rồi."
Diệp Mạc Phàm sững sờ, ánh mắt của anh ta thấy được tờ giấy dán trên cửa phía sau cô, trên đó viết ba chữ to 'Lệ Quân Trầm', ánh mắt anh ta chìm xuống, hỏi: "Em và Lệ Quân Trầm có quan hệ gì?"
Hứa Thâm Thâm cũng quay đầu nhìn thoáng qua tờ giấy trên cửa, cô híp cặp mắt hoa đào đẹp đẽ lại, cười nói: "Anh đoán đi?"
Sắc mặt của Diệp Mạc Phàm hơi sầm xuống, sáng nay anh nghe nói tối qua có người nhìn thấy Hứa Thâm Thâm ở bên cạnh Lệ Quân Trầm, hơn nữa sau đó hai người còn vào phòng, mãi cho đến sáng hôm sau mới rời đi.
Nghĩ đến Hứa Thâm Thâm và Lệ Quân Trầm quấn quýt lấy nhau, chẳng biết tại sao Diệp Mạc Phàm luôn cảm thấy rất khó chịu, hoặc là không cam lòng.
Anh ta và Hứa Thâm Thâm là thanh mai trúc mã nhiều năm, cho dù sau này trưởng thành, quan hệ của hai người cũng giới hạn ở việc nắm tay một cái, hôn môi một cái, nhưng còn chưa xảy ra chuyện có tính thực chất nào.
Đáy lòng ngoại trừ không cam lòng ra thì còn có bất mãn.
Thậm chí anh ta cho rằng, có lẽ lúc trước Hứa Thâm Thâm cũng không yêu anh ta, có lẽ lúc trời rời xa cô là đúng.
"Anh không muốn đoán, Thâm Thâm, hãy tránh xa anh ta ra, anh ta không phải là người em có thể động đến." Diệp Mạc Phàm nghiêm túc nhìn cô: "Nếu như chú Hứa biết thì nhất định sẽ vô cùng tức giận."
Hứa Thâm Thâm cười mỉa, xem ra anh ta còn không biết tin tức ba qua đời.
Rõ ràng cô đã báo cho rất nhiều người, ngay cả Bạch Viện Viện cũng biết, nhưng anh ta lại không biết.
"Ha ha, Diệp Mạc Phàm anh cũng xứng gọi ba tôi một tiếng chú sao, anh và Bạch gia lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, bắt tay nhau chiếm đoạt tập đoàn Hứa thị, món nợ này tôi sẽ tính toán rõ ràng với anh!" Đôi mắt xinh đẹp của Hứa Thâm Thâm hiện lên ánh sáng lạnh, không còn dịu dàng đáng yêu như lúc trước, thay vào đó là hung ác nham hiểm như rắn độc.
Diệp Mạc Phàm nhíu mày: "Thâm Thâm, đây không phải làm chiếm đoạt, là sáp nhập và mua lại."
"Anh không cần giải thích với tôi." Hứa Thâm Thâm nhìn anh ta với vẻ chán ghét: "Lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn chính là lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, không cần biến mình trở thành quân tử như vậy, nếu như không phải ba tôi xảy ra tai nạn xe, tôi và mẹ tôi không đủ khả năng, lại còn tin lời nói dối của anh, sao công ty lại đi đến đường cùng được!"
"Nhưng vẫn để lại cho em 10% cổ phần."Diệp Mạc Phàm cảm thấy mình đã rất hiền lành.
"Ha ha, để cho tôi 10% cổ phần thì tôi phải đội ơn anh sao?" Hứa Thâm Thâm nhìn anh ta mỉa mai: "Vậy có cần tôi lấy thân báo đáp để cảm ơn anh không?"
Diệp Mạc Phàm tức giận nhìn cô: "Hứa Thâm Thâm, em xem anh là người nào!"
"Người nào?Anh chẳng qua là một động vật chỉ suy nghĩ bằng nửa thân dưới, không phải sao?" Hứa Thâm Thâm cười mỉa, lúc trước cô gặp anh ta và Bạch Viện Viện quấn lấy nhau ở trên giường, anh ta cũng giải thích như vậy
Do mình tạm thời kích động, sau khi tỉnh lại thì biến thành như vậy.
Tạm thời kích động!
Không phải là bị sắc đẹp quyến rũ sao.
"Hứa Thâm Thâm, em thật đáng sợ." Diệp Mạc Phàm không nói lại được cô, Hứa Thâm Thâm trước mặt đã không còn là Hứa Thâm Thâm lúc trước nữa.
"Anh sợ rồi sao?" Hứa Thâm Thâm cười như không cười nhìn anh ta, nhếch đôi môi nói: "Vậy muốn trở lại bên cạnh tôi không?"
Sao Diệp Mạc Phàm lại trở lại bên cạnh cô được, bây giờ cô cũng không còn gì cả.
"Thâm Thâm, anh thật lòng khuyên em, cách xa Lệ Quân Trầm một chút." Diệp Mạc Phàm có chút lo lắng nhìn cô.
"Tôi sẽ không rời xa anh ta, anh ta có tiền có thế, có thể cho tôi những thứ tôi muốn, cho dù giày xéo chết tôi, tôi cũng sẽ quyết một lòng ở bên, anh, ta."Hứa Thâm Thâm nhấn mạng ba chữ cuối.
Diệp Mạc Phàm nhíu mày: "Em điên rồi, sao em có thể sa đọa như vậy!"
"Ha ha." Hứa Thâm Thâm cười quyến rũ, bên trong miệng vang lên tiếng cười như chuông bạc.
"Hứa Thâm Thâm!" Hai giọng nam vang lên cùng lúc.
Hứa Thâm Thâm bị giọng nói trầm và lạnh lùng ở phía sau dọa đến rụt cổ, cô quay người qua nở một nụ cười xinh đẹp tuyệt trần: "Quân Trầm, anh hung dữ với em!"
"Không hung dữ với cô, cô còn biết lễ nghĩa liêm sỉ sao?!" Gương mặt tuấn tú của Lệ Quân Trầm rất nghiêm túc, lông mày và khóe mắt tràn đầy lạnh lẽo.
Bị phụ nữ công nhận là một chuyện rất vinh hạnh.
Hứa Thâm Thâm dựa vào ngực anh, ngón tay khẽ vòng vòng ở trên ngực anh, nũng nịu nói: "Em chỉ nói thật mà thôi!"
Lệ Quân Trầm nặng nề nhìn cô một cái, con yêu tinh này!