Cố Quân Trục bị hành động dễ thương của cậu làm tâm can run rẩy, ở trên khuôn mặt nhỏ nộn nộn của cậu hôn một cái: “Muốn ăn cái gì đều có thể.”
Cậu bé lập tức hoan hô lên, “Ba thật tuyệt! Ba ba ba ba, con muốn ăn buffet!”
Nhìn cậu bé hân hoan nhảy nhót, còn có ánh mắt nhìn chằm chằm anh chứa sự sùng bái, Cố Quân Trục chỉ cảm thấy cho dù lúc này cậu bé vòi anh một ngôi sao, anh cũng chịu đi hái cho cậu.
Anh lập tức phân phó Cố Trì: “Đến nhà hàng buffet tốt nhất.”
“Không được, phải đi ăn buffet cơm!” Diệp Tinh Bắc lạnh mặt, ở tiểu gia hỏa nhi mông nhỏ thượng chụp một chút, đôi mắt lại nhìn Cố Quân Trục: “Nó tới nhà hàng buffet, trừ bỏ ăn chocolate chính là ăn kem, không đứng đắn ăn cơm, không được, phải đi ăn buffet cơm!”
Khuôn mặt nhỏ tươi đẹp sáng lạn của cậu tức khắc suy sụp xuống, hai tay nhỏ tuyết trắng nâng mặt Cố Quân Trục, mắt to đen lúng liếng thủy linh, đáng thương hề hề nhìn Cố Quân Trục: “Ba……”
Lòng bàn tay cậu bé vừa nộn vừa mềm, trái tim Cố Quân Từng cũng mềm rối tinh rối mù: “Một lần hai lần có sao đâu? Tiểu Trì!”
“Vâng, thiếu gia!” Cố Trì nói: “Nhà hàng buffet tốt nhất Giang Thành là nhà hàng buffet giữa hồ, nhà hàng buffet thiết lập tại tài tầng cao nhất khách sạn, mỹ thực đầy đủ hết, còn có thể xem phong cảnh tuyệt đẹp, địa lý vị trí ưu việt, đánh giá vô cùng tốt, chúng ta đi hai mươi phút là có thể đến chỗ đó.”
Cố Quân Trục xoa bóp khuôn mặt của cậu bé: “Phải hai mươi phút mới có thể đến, chờ được sao?”
Hai mắt cậu bé tỏa ánh sáng, gật đầu như gà mổ thóc, “Chờ được, chờ được! Ba thật tốt! Ba tuyệt nhất!”
Cậu bé tiến đến cạnh Cố Quân Trục, dùng sức moah moah một cái!
Nhìn cậu bé sáng lạn tươi cười, Cố Quân Trục tràn đầy cảm giác thỏa mãn, trong lòng còn thống khoái hơn việc ký được hợp đồng hơn trăm triệu.
“Cố Quân Trục! Anh cái gì cũng không biết, đừng hùa theo con nít!” Diệp Tinh Bắc tức giận.
Tiểu Thụ thiên tư thông minh, bên ngoài ngọc tuyết đáng yêu, nhưng từ nhỏ thân thể không tốt.
May mắn anh cả anh hai là người có tiền, không biết tẩm bổ không bao nhiêu thứ, không biết bao nhiêu bác sĩ tốt chăm nom, mới nuôi cậu lớn được như vậy.
Tuy rằng hiện tại nhìn qua bộ dáng Tiểu Thụ vô cùng khỏe mạnh, nhưng dạ dày cô vô cùng yêu, chỉ có thể ăn thanh đạm dưỡng người, không thể tùy tiện ăn bậy.
Hơn nữa, cậu còn bị dị ứng.
Dị ứng rất nhiều thứ.
Trừ bỏ những cái đã biết, còn có rất nhiều thứ không biết.
Bởi vậy, Diệp Tinh Bắc chưa bao giờ hứa sẽ dẫn cậu ra ngoài ăn.
Mặc dù ăn, cũng chỉ là ăn canh trứng chưng, canh suông, cháo dưỡng dạ dày linh tinh.
Cô biết càng không cho con nít ăn, con nít càngthèm.
Nhìn thấy con nhà người ta ở bên ngoài ăn xiên que, ăn KFC, ăn nướng BBQ, con trai cô chỉ có thể trông mong nhìn, cô cũng đau lòng.
Cô vì đứa bé có thể khỏe mạnh bình an lớn lên, cô chỉ có thể làm một người mẹ nhẫn tâm.
Woa woa woa! Ba soái nhất! Ba lợi hại nhất!
Cố Quân Trục ôm cậu bé, nhìn về phía Diệp Tinh Bắc, nhàn nhạt nói: “Anh chưa nuôi con nít bao giờ, không có kinh nghiệm, nhưng anh cảm thấy, đồ ăn mà đứa trẻ khác từng nếm thử, cũng nên để con mình đi nếm thử một chút, mới là chân chính yêu thương, mà không phải vì thằng bé giương cờ, vây thằng bé trong bức tường, như gông cùm xiềng xích nuôi thằng bé trưởng thành.”
Diệp Tinh Bắc: “……”
Chỉ là đi ăn một bữa buffet mà thôi, đừng chụp tội danh lớn như vậy lên đầu cô được không?
Cô đè ép hỏa khí, thấp giọng nói: “Thật xin lỗi, vừa rồi ngữ khí em không tốt, em xin lỗi anh! Là em quá nóng vội, chưa nói rõ ràng, Tiểu Thụ dạ dày không tốt, không thể ăn lung tung bên ngoài, hơn nữa, Tiểu Thụ từng bị suyễn nhẹ, không thể tùy tiện ăn cái gì, nếu ăn phải thứ gì dị ứng, dẫn đến phát suyễn, sẽ rất nguy hiểm.”
Cố Quân Trục ôm cậu bé thật chặt, nhíu mi hỏi: “Nguy hiểm pháp như thế nào?”
Diệp Tinh Bắc sờ sờ gáy của cậu bé: “Cả người phát bệnh sởi, phát sốt, hô hấp dồn dập, nếu trị liệu chậm chút, thậm chí sẽ nguy hiểm đến tính mạng.”
Cố Quân Trục mày khóa càng khẩn: “Nếu trị liệu đúng lúc thì sao? Có nguy hiểm đến tính mạng không?”
Diệp Tinh Bắc chần chờ một chút, lắc đầu: “Vậy ngược lại sẽ không.”
Bác sĩ từng nói với cô, Tiểu Thụ chỉ bị suyễn rất nhẹ.
Bị dị ứng nghiêm trọng nhất chính là nước hoa cùng phấn hoa.
Chỉ cần rời xa hai thứ này, những cái khác khác chỉ là phản ứng rất nhỏ, uống vài viên thuốc sẽ không có việc gì.
Nhưng cô quá khẩn trương Tiểu Thụ.
Tiểu Thụ khi còn nhỏ, cô tận mắt nhìn thấy rất nhiều lần Tiểu Thụ hơi thở thoi thóp bị đưa vào phòng cấp cứu, phí sức chín trâu hai hổ mới kéo cậu từ tay thần chết về.
Mặc dù mấy năm nay, Tiểu Thụ đã rất ít khi phát bệnh, cô cũng giống như chim sợ cành cong, tỉ mỉ chăm sóc ẩm thực của thằng bé, không dám để cậu vượt Lôi Trì một bước, sợ một màn trước kia làm cô lo lắng muốn chết sẽ tái hiện.
Đời này, cô không bao giờ muốn nhìn thấy Tiểu Thụ hơi thở thoi thóp bị đẩy mạnh vào phòng cấp cứu!
Càng nuôi lâu, tình cảm với đứa nhỏ này càng sâu.
Ngày đêm sớm chiều ở chung, làm tình cảm giữa cô và đứa nhỏ này đã thấm vào huyết mạch cô.
Tuy rằng đứa nhỏ này không phải cô sinh, nhưng lúc này ở trong cảm nhận của cô, đứa nhỏ này đã không khác gì ruột thịt của cô.
Tiểu Thụ chính là con trai ruột của cô!