Cô sẽ đối xử với cậu như châu tựa bảo, bảo hộ ở bên người cậu, trông chừng cậu, khỏe mạnh bình an lớn lên!
Cố Quân Trục lại tỉ mỉ kiểm tra, kỹ càng tỉ mỉ dò hỏi số lần và bệnh trạng cậu nhóc này phát bệnh từ nhỏ đến lớn một lần.
Diệp Tinh Bắc nhất nhất trả lời, chờ Cố Quân Trục thay đổi chủ ý.
Nào biết, Cố Quân Trục cuối cùng ra kết luận là: “Kế hoạch bất biến, đến nhà hàng buffet giữa hồ!”
Cậu bé vẫn luôn trông mong nghe thế, tức khắc hoan hô lên, “Woa woa woa! Ba soái nhất! Ba lợi hại nhất!”
Cạu bé không chút bủn xỉn lại cho Cố Quân Trục vài cái moah moah thật lớn!
Diệp Tinh Bắc tức đến mặt đều trắng, thật sự nhịn không được, hung hăng véo Cố Quân Từng mấy cái: “Cố Quân Trục, anh rốt cuộc có nghe rõ lời nói của em?”
“Anh tất cả đều nghe rõ!” Ánh mắt Cố Quân Trục nhìn thẳng vào cô, trong mắt đen nhánh thâm thúy, là kiên định không cho người ngỗ nghịch: “Tiệm cơm Tây giữa hồ nổi tiếng nhất cả nước, nguyên vật liệu đều là đến từ nông trường thuần màu xanh biếc không chút ô nhiễm, mặc dù con nít ăn cũng an toàn vô hại, anh sẽ giúp Tiểu Thụ tránh đi mấy thứ đồ ăn dễ dị ứng mà em vừa nói, sau đó để bác sĩ gia đình đến nhà ăn đợi mệnh, tùy thời chuẩn bị trị liệu cho Tiểu Thụ.”
Viên ngọc hiểu chuyện
Diệp Tinh Bắc trợn mắt há hốc mồm.
Chỉ là vì để con nít ăn một bữa tiệc đứng mà thôi, có cần hưng sư động chúng như vậy?
Cố Quân Trục sờ sờ khuôn mặt cậu bé, âm thanh rất lạnh, động tác lại rất ôn nhu: “Anh có người bạn, thích ngọt, không ngọt không vui, cố tình bị bệnh tiểu đường, bác sĩ bảo cậu ta giảm ngọt, cậu ta không chịu nghe, bác sĩ cậu ta mắng cậu ta tìm chết, cậu nói, không ăn đồ ngọt, mỗi một ngày tôi đều không vui, nếu tôi sống không vui, tôi sống lâu trăm tuổi lại có ích lợi gì?”
Diệp Tinh Bắc mở miệng phản bác, anh xua xua tay ngăn cô lại, “Anh cũng không cảm thấy quan điểm của cậu ta là chính xác, nhưng rất hiển nhiên Tiểu Thụ còn chưa tới mức nghiêm trọng như bạn anh, Tiểu Thụ tuổi còn nhỏ, nhân sinh thằng bé dài như vậy, dân dĩ thực vi thiên, thằng bé sẽ vì ăn được mỹ thực mà vui sướng, chẳng lẽ em luôn muốn thằng bé ăn cơm canh đạm bạc? Vậy cả đời mất đi bao nhiêu lạc thú.”
Diệp Tinh Bắc á khẩu không trả lời được.
Cô nhìn về phía Tiểu Thụ, ánh mắt phức tạp.
Cố Quân Trục nói nhẹ nhàng, chỉ là bởi vì này không phải con anh thôi.
Chờ sau khi anh có con, anh sẽ biết, làm một người có con, thì sẽ nơm nớp lo sợ nâng con trong lòng, một chút nguy hiểm cũng không dám để thằng bé mạo hiểm
Quá sợ cái gọi là xảy ra ngoài ý muốn.
Bởi vì đó là người còn quan trọng hơn tính mạng cô, cô chịu không nổi thằng bé có bất luận cái gì ngoài ý muốn.
Quá coi trọng, cho nên không dám dùng sức khỏe của cậu mạo hiểm.
Thằng bé thấy Diệp Tinh Bắc cùng Cố Quân Trục đã lạnh như băng, tay nhỏ bắt lấy bàn tay Cố Quân Trục, thật cẩn thận quơ quơ, “Ba, ba đừng giận mẹ, mẹ đều vì tốt cho Tiểu Thụ……”
Một cái tay khác của cậu bé bắt lấy bàn tay Diệp Tinh Bắc, cũng nhẹ nhàng quơ quơ, “Mẹ, mẹ cũng đừng giận ba, ba là đau lòng Tiểu Thụ, muốn cho Tiểu Thụ ăn ngon……”
Diệp Tinh Bắc cũng không biết như thế nào, bỗng nhiên rất uất ức, muốn khóc.
Cô nhịn xuống nước mắt, miễn cưỡng nở nụ cười, xoa bóp khuôn mặt của cậu bé: “Nói cái gì cũng thua con!”
Cậu bé đáng thương hề hề nhìn cô: “Mẹ, Tiểu Thụ thật sự rất muốn ăn tiệc đứng! Các bạn nhỏ đều ăn qua, chỉ có Tiểu Thụ chưa từng ăn, ba lợi hại như vậy, có ba bảo hộ chúng ta, Tiểu Thụ khẳng định sẽ không có việc gì! Xin mẹ đó, để cho Tiểu Thụ thử một lần được không?”
Tiểu gia hỏa nhi đôi mắt sương mù mênh mông, tội nghiệp đối Diệp Tinh Bắc làm cầu xin trạng.
Trong lòng Diệp Tinh Bắc vừa tức vừa không đành lòng, trong lòng bỗng nhiên lại hối hận khi tìm người ba như vậy cho Tiểu Thụ.
Trước kia lúc không có Cố Quân Trục thời điểm, Tiểu Thụ nghe cô nói nhất.
Cô nói cái gì, tiểu cậu bé đều ngoan ngoãn nghe lời, chưa bao giờ phản bác.
Hôm nay mới ngày đầu tiên gặp mặt Cố Quân Trục mà thôi, cậu bé liền lấy Cố Quân Trục làm cái ô, giống như có ba ba, cậu bé có thể không sợ trời không sợ đất.
Nhìn ánh mắt của Tiểu Thụ khi nhìn về phía Cố Quân Trục tràn ngập nhụ mộ sùng bái, Diệp Tinh Bắc nhớ tới trước kia nhìn thấy một câu trong tranh giáo dục nhi đồng: Ở trong cảm nhận của đứa bé mấy tuổi, cha mình có thể đánh bại tiểu quái thú Ultraman, là không gì làm không được.
Dù cho nhân vật “cha” vắng họp trong năm năm trưởng thành của con trai cô, con trai cô giống tất cả bạn nhỏ.
Hiện tại, ở trong cảm nhận của con trai cô, Cố Quân Trục chính là đỉnh thiên lập địa, không gì làm không được.
Cậu bé thấy Diệp Tinh Bắc thật lâu không nói lời nào, trong lòng thấp thỏm, tay nhỏ dùng sức bắt lấy tay Cố Quân Trục, nhỏ giọng nói: “Ba ba, chúng ta không đi ăn buffet cơm, chúng ta đi ăn lẩu được không? Mẹ thích ăn lẩu nhất!”
Kỳ thật anh muốn trốn
m thanh cậu bé mềm mại, lại giống một cây kim đâm trong lòng Diệp Tinh Bắc.
Diệp Tinh Bắc nhịn không được, nước mắt tràn mi.
Cô sợ con trai nhìn thấy mình rơi lệ, vội vàng xoay đầu đi, lau sạcu nước mắt, gật gật đầu: “Hôm nay nghe ba con, chúng ta đi ăn buffet cơm!”
Ánh mắt cậu bé ảm đạm nháy mắt lại sáng lên, “Thật sao? Mẹ? Mẹ không tức giận sao?”
Diệp Tinh Bắc lắc đầu, xác định nước mắt trên mặt đã lau khô, quay đầu lại, ở trên trán cậu bé hôn một cái, “Mẹ không tức giận, có điều đến nhà ăn, Tiểu Thụ vẫn phải nghe lời, đồ ăn được mẹ cho phép, Tiểu Thụ mới có thể ăn!”
“Yeah yeah yeah!” Cậu bé ở trong lồng ngực Cố Quân Trục quơ chân múa tay: “Tiểu Thụ muốn cùng ba mẹ đi ăn buffet cơm! Tiểu Thụ rất vui vẻ! Tiểu Thụ hạnh phúc nhất!”
Cậu bé hôn lên trên mặt Cố Quân Trục một cái, lại ở trên mặt Diệp Tinh Bắc hôn một cái, đôi mắt cười thành trăng non cong cong: “Ba mẹ tốt nhất nhất nhất nhất luôn!”
Nhìn bộ dáng cậu bé tâm hoa nộ phóng, Diệp Tinh Bắc vừa cao hứng vừa chua xót.