⬅ Trước Tiếp ➡
Một bữa tiệc đứng mà thôi, lại có thể dỗ đứa bé vui vẻ như vậy.
Nếu không phải thân thể cậu không tốt, không dám để cậu ăn, cô khẳng định sẽ mang theo cậu ăn hết mỹ thực trong thiên hạ.
Vấn đề lớn nhất được giải quyết, lực chú ý của cậu bé lại về tới trên người Cố Quân Trục, ôm cổ Cố Quân Trục, ríu rít hỏi đông hỏi tây.
Cố Quân Trục cũng không phải người tốt tính, người quen của anh, đều biết người này tự phụ ung dung như đế vương, kỳ thật tính tình lại lãnh lại lạn.
Nhưng đối mặt với cậu bé trong lồng ngực, Cố Quân Trục như thay đổi thành một người khác, lấy ra mười phần kiên nhẫn, mặc kệ cậu bé hỏi vấn đề gì, anh đều nghiêm túc kiên nhẫn trả lời, một chút có lệ đều không có.
Diệp Tinh Bắc nghiêm túc nhìn, ngưng thần nghe, bỗng nhiên hoảng hốt nghĩ, nếu Cố Quân Trục có thể tốt với Tiểu Thụ của cô như vậy quài quài, cô cũng có thể rất tốt với anh.
Nếu những ngày như vậy cứ tiếp tục, thẳng đến Tiểu Thụ khỏe mạnh bình an lớn lên, nhất định rất tốt đẹp.
Sau khi đến nhà hàng giữa hồ, hai người mang theo bạn nhỏ Diệp Dập Dương hữu xuống xe.
Bạn nhỏ Diệp Dập Dương tay trái nắm tay ba, tay phải nắm tay mẹ, ngửa đầu ưỡn ngực, bộ dáng khoe khoang đến không chịu được, liền giống như ba mẹ cậu là người ghê gớm.
Kỳ thật ba mẹ anh xác thật vô cùng ghê gớm, nhưng mà ở trong cảm nhận của đứa bé năm tuổi, quan niệm giai cấp địa vị vẫn rất mơ hồ.
Cậu chỉ là đơn thuần cảm thấy, có thể nắm tay ba mẹ đi ở chính giữa, là việc siêu hạnh phúc.
Hận không thể làm người trên toàn thế giới biết cậu hạnh phúc!
Diệp Tinh Bắc nhìn cậu bé khoe khoang không chịu được, vừa buồn cười lại chua xót.
Cô cùng anh hai Diệp Tinh Ly cũng thường xuyên cùng nhau mang cậu nhóc ra cửa, đi dạo phố hoặc là tản bộ.
Nhưng biểu tình trên mặt cậu nhóc chưa từng khoe khoang hạnh phúc như vậy.
Trên sách nói rất đúng, vị trí người cha, là bất luận kẻ nào đều không thể thay thế được.
Con nít có cha có mẹ, sinh mệnh mới hoàn chỉnh.
Diệp Tinh Ly đi theo phía sau ba người, trong lòng vô cùng đau đớn.
Kỳ thật anh muốn trốn.
Cùng Cố Quân Từng đi ăn cơm, anh sợ anh sẽ không tiêu hóa được.
Nhưng nghĩ tới nghĩ lui, ném em gái bảo bối cùng cháu trai bảo bối cho Cố Quân Trục, anh lại không yên tâm.
Cuối cùng chỉ đành lấy tư thái liều mình bồi Quân Tử xuống xe, đi theo phía sau “Một nhà ba người”.
Nhìn khuôn mặt nhỏ của cháu trai bảo bối cao hứng phấn chấn, trong lòng anh cũng rất hụt hẫng.
Cũng không phải ai đều có thể nuôi
Anh không có chút gì chê trách đối gới cháu trai xinh đẹp đáng yêu lại hiểu chuyện, yêu như yêu con gái.
Nhưng anh chung quy không thay thế được cha cậu bé.
Con nít mấy tuổi, chung quy là cần cha.
Một hàng bốn người, ba người ở phía trước, một người ở phía sau, đi thang máy xoay tròn thẳng lên nhà hàng buffet ở trên cao nhất.
Cố Trì đã sớm phái người tiến đến xử lý tốt, sau khi mấy người Cố Quân Trục đến, trực tiếp tiến vào nhà ăn.
Nơi này là nhà hàng đắt đỏ, giá cả quý kinh người, tất nhiên rất ít khách.
Cố Quân Trục là quý công tử kinh thành, mặc dù là ở kinh thành, cũng chỉ có nhân vật có tiếng ở kinh thành mới nhận thức anh, người ở Giang Thành quen biết anh càng ít.
Diệp Tinh Bắc tuy rằng là một nhạc sĩ thiên tài nổi tiếng quốc tế, nhưng cô từ trước đến nay không hề lộ diện ở nơi công cộng, bởi vậy ba người bộc lộ quan điểm tuy rằng đưa tới rất nhiều ánh mắt kinh diễm, nhưng lại không ai tiến lên quấy rầy.
Người có thể đi vào nhà hàng này ăn cơm, đều là có thân phận, có tĩnh dưỡng.
Người như vậy, tất nhiên sẽ bị chú ý thân phận, tuy rằng kinh diễm, nhưng sau khi nhìn chăm chú, liền sẽ dời đi ánh mắt, sẽ không đánh giá nhiều, làm người cảm thấy không được tự nhiên.
Bạn nhỏ Diệp Dập Dương tiến vào nhà ăn, tựa như con cá vào biển rộng, sau khi rửa tay, lập tức vọt tới khu bàn ăn, cầm lấy khay ăn, một mình qua quầy thức ăn mà mình ái mộ.
Diệp Tinh Bắc đi theo phía sau anh, nhắm mắt theo đuôi, thấy cậu lấy đồ ăn mà cậu không thể ăn, liền muốn ngăn lại, lại bị Cố Quân Trục đè cô lại.
Cô bất mãn nhìn về phía Cố Quân Trục, nhỏ giọng nói: “Tiểu Thụ còn nhỏ, thân thể quan trọng nhất, anh không thể quản thúc thằng bé như vậy, anh như vậy không phải sủng nó, là hại nó!”
Cố Quân Trục quay đầu lại cho Diệp Tinh Ly đứng ở phía sau bọn họ cách đó không xa một ánh mắt, ý bảo Diệp Tinh Ly lại đây chăm sóc cậu nhóc, anh cầm tay Diệp Tinh Bắc, đi đến bên cửa sổ.
Diệp Tinh Bắc giãy giụa, tuy rằng rất bực mình, nhưng không muốn thất lễ, nỗ lực khống chế được âm lượng, thấp giọng nói: “Cố Quân Trục, anh buông tôi ra! Anh không thể làm bậy như vậy!”
Cô tuy rằng đã dùng sức lực lớn nhất để giãy giụa, nhưng sức lực lớn nhất của cô, ở trong tay Cố Quân Trục lại không đáng giá nhắc tới.
Cô lại không muốn giãy giụa quá mức khó coi, sẽ khiến người vây xem, vì thế cô cuối cùng vẫn bị Cố Quân Trục đưa tới bên cửa sổ.
Chàng trai trẻ tuổi vốn ngồi ở bên cửa sổ, nhìn thấy Cố Quân Trục lại đây, đã sớm đứng lên, cung kính gật đầu với Cố Quân Trục: “Thiếu gia!”
“Giới thiệu một chút,” Tay Cố Quân Trục bắt lấy cánh tay Diệp Tinh Bắc như cũ, âm thanh thanh lãnh giống độ ấm lòng bàn tay anh, “Cậu ta tên Cố Thanh Nhuận, là bác sĩ tư nhân của tôi, tốt nghiệp học viện y dược tốt nhất trên quốc tế, song học vị tiến sĩ, bác sĩ ứu nhất toàn khoa trong giới y học, đoạt giải vô số, hôm nay cậu ta phụ trách bảo vệ sức khỏe cho Tiểu Thụ.”
Diệp Tinh Bắc nhìn Cố Thanh Nhuận, há miệng cứng lưỡi, trong lúc nhất thời thế nhưng nói không nên lời.
⬅ Trước Tiếp ➡