“……” Kha Tiểu Hạ thật sự muốn đánh chết mình, tuy rằng kỳ hạn tới rồi, cô cũng đâu cần phải chủ động gọi cho anh gặp mặt trả tiền gì đó chứ!
“Hai trăm vạn! Không phải một số lượng nhỏ! Anh biết tình huống của tôi, bây giờ lập tức trả hết là không thể nào! Có thể hay không cho tôi thư thả một chút?” Kha Tiểu Hạ hỏi.
“Bao lâu?”
Bao lâu? Trong bao lâu có thể trả hết hai trăm vạn? Kha Tiểu Hạ cảm thấy cực kỳ vô hạn!
Hít sâu một hơi, Kha Tiểu Hạ mặt dày nói: “Cho tôi thời gian mời năm! Mười năm nữa, tôi tin tưởng mình có thể trả hết cho anh!”
Cố Tử Kỳ cười lạnh: “Kha Tiểu Hạ, đừng nói cô không biết mười năm dài như thế nào, nhưng cô cho rằng tôi tốt tính kiến nhẫn đến vậy? Nếu không trả được, tôi chỉ có thể mời cảnh sát đến xử lý.”
Mười năm? Quá là vớ vẩn! Làm như Cố Tử Kỳ anh có thời gian rãnh rỗi chơi đùa với cô mười năm đấy!
Anh trực tiếp cắt đứt cuộc điện thoại, căn bản không muốn nghe Kha Tiểu Hạ nói thêm cái gì nữa. Kha Tiểu Hạ cơ hồ lại ở đầu dây bên kia hét lớn: “Đừng mà! Chúng ta từ từ giải quyết là được a!”
Cảnh sát tới xử lý, nếu cô không phải ở từ vài chục năm thì cũng là mọt gông chung thân rồi! Đến lúc đó đứa trẻ lẻ loi như Kha Đậu Đỏ phải sống như thế nào!
Kha Tiểu Hạ tiếp tục gọi điện thoại cho Cố Tử Kỳ, may mà anh vẫn tiếp điện thoại, Kha Tiểu Hạ nói: “Cố tiên sinh, chúng ta gặp mặt đi! Địa điểm tùy anh quyết định!”
Nghe thấy ý chỉ trong lời của cô, khóe môi Cố Tử Kỳ hơi giương lên, “Khách sạn Sophie, phòng tổng thống.”
-----------------------
Kha Tiểu Hạ trang điểm thật kỹ càng, đi đến khách sạn Sophie đã được đặt trước. Cô chỉ lộ ra mỗi đôi mắt, kéo khăn trùm đầu qua khuôn mặt thon, Kha Tiểu Hạ hỏi lễ tân: “Phòng tổng thống, cái kia…… Hẳn là có hẹn trước đi……”
Nhân viên lễ tân nhìn Kha Tiểu Hạ nửa ngày, chớp chớp mắt hỏi: “Kha tiểu thư?”
Kha Tiểu Hạ hoảng sợ, cô không nổi tiếng đến mức bị nhận ra chứ! Nhưng nghĩ lại, quả thực cô suy nghĩ quá viển vông, khẳng định là Cố Tử Kỳ đã sớm hẹn trước!
“Đúng vậy, tôi họ Kha!” Kha Tiểu Hạ nói.
Nhân viên mỉm cười, đưa thẻ phòng cho Kha Tiểu Hạ, không tiếp tục kiểm tra danh tính: “Kha tiểu thư , đây là thẻ phòng của ngài!”
“Kha tiểu thư, mời ngài đi bên này!” Một nhân viên phục vụ khác không biết xuất hiện lúc nào đi lên dẫn đường.
Kha Tiểu Hạ nhận thẻ, đi theo nhân viên phục vụ, đi thang máy lên lầu 25. Sau khi cửa thang máy mở ra, nhân viên phục vụ lễ phép đi ra khỏi thang máy, khom người chỉ vào của phòng của Kha Tiểu Hạ.
“Kha tiểu thư, mời vào trong!” Nhân viên phục vụ nói.
Nơi này là phòng tổng thống, nhưng Kha Tiểu Hạ vốn không có tâm tình thưởng thức, cô nhỏ nhẹ nói: “Cố tiên sinh? Cố Tử Kỳ…… Anh đâu rồi?”
Không có người đáp lại, Kha Tiểu Hạ cảm thấy phiền muộn. Cô ngồi lên sô pha, đôi tay gắt gao nắm chặt, nhưng vẫn nhìn cửa chính chằm chằm.
Thời điểm chuông cửa vang lên, Kha Tiểu Hạ lập tức ngồi thẳng sống lưng.
Cô chờ lâu rồi.
Thời điểm chuông cửa vang lên, Kha Tiểu Hạ lập tức ngồi thẳng sống lưng, lại nghe thấy tiếng bên ngoài: “Phụ vụ phòng tổng thống!”
Kha Tiểu Hạ đi ra mở cửa, là nhân viên phụ vụ đẩy xe đồ ăn vào, lại mang đồ ăn vốn có trong phòng ra ngoài. Nhân viên lễ phép mỉm cười với Kha Tiểu Hạ, sau đó khom người đi ra ngoài.
Cô cảm giác, ánh mắt nhân viên kia hơi hơi quái dị. Kha Tiểu Hạ có chút quẫn bách, đóng cửa phòng lại rồi nhìn đồng hồ.
Hơn hai giờ, cô cảm giác bản thân đang ngồi chờ đợi vua chúa sơn lâm đến, lại rất rất rõ ràng mình sẽ bị ăn tươi nuốt sống như thế nào.
Cô nhìn hai chân của mình run rẩy, ngay cả đứng cũng không vững, Kha Tiểu Hạ thầm mắng một tiếng, bản thân quả thực không tiền đồ!
Cô đã mẹ một đứa trẻ, tình - một - đêm lại dám chơi vào! Sau đó còn mang cảm giác như cô gái nhỏ nhà lành thế này!
Sắc trời càng ngày càng đen, Kha Tiểu Hạ vẫn luôn ngồi ở trong phòng không nhúc nhích, đèn điện cô cũng không dám bật, liền ngồi trong bóng tối đợi chờ Cố Tử Kỳ.
Lúc chuông điện thoại tiếng vang lên, Kha Tiểu Hạ đã buồn ngủ rồi. Cô nhận cuộc gọi, là Cố Tử Kỳ. Cô không mở miệng nói chuyện, đầu dây bên kia cũng lặng thinh.
Nửa ngày sau Cố Tử Kỳ mới hỏi: “Tới rồi à?”
Kha Tiểu Hạ nói: “Từ rất sớm.”
Cố Tử Kỳ ừ một tiếng, “Tôi còn có việc phải xử lý.” Ý là anh sẽ tới trễ.
Kha Tiểu Hạ cũng ừ một tiếng, “Không có việc gì!” Sau đó hai người không nói thêm lời nào. Nhưng Cố Tử Kỳ vẫn không tắt điện thoại, lúc này Kha Tiểu Hạ cũng không chủ động tắt, im ắng chờ Cố Tử Kỳ tắt.
Quả nhiên trong chốc lát, đầu kia điện thoại truyền đến vài tiếng tút tút ngắt kết nối.
Anh nói phải tới muộn, tất nhiên cô không có ý kiến gì. Thần kinh vẫn luôn căng thẳng bỗng được thả lỏng, cô mới cảm thấy mình có chút đối bụng.
Trong phòng rất tối, cô lần mò được một cái điều khiển từ xa rồi mở TV. Tiếp theo nhờ ánh sáng yếu ớt lục tìm đồ ăn.
Ăn uống no đủ xong xuôi, cô liền nằm ở ghế sô pha xem TV, thỉnh thoảng mở di động nhìn thời gian.
Cô chờ mãi đến nửa đêm Cố Tử Kỳ cũng chưa đến, Kha Tiểu Hạ cuộn tròn ở sô pha xem TV rồi ngủ. Cô lẩm bẩm tự nhắc nhở mình, chỉ được ngủ một lát thôi. Nhưng thế rồi cô cũng không mở nổi hai mắt nữa.
Chỉ mơ hồ cảm giác có người tiến vào, tựa hồ đứng ở bên cạnh cô trong chốc lát. Sau đó người nọ cúi người bế cô lên, cô rất tự nhiên cọ cọ vào ngực người nọ say ngủ.
Kha Tiểu Hạ còn cảm giác được thân thể được thả lòng trên giường lớn êm ái, mềm mại đến nỗi cô không muốn thức dậy nữa. Nhưng cô vẫn phải tỉnh táo, bởi vì có người tới, tức chỉ có thể là Cố Tử Kỳ.
Cô nỗ lực một hồi lâu, mí mắt vẫn cụp xuống. Nhưng sau đó vẫn dậy được, có lẽ bởi lí trí của cô vốn hơi người. Mà cô cũng dựa vào đó, một thân một mình nuôi nấng Kha Đậu Đỏ.