Trong phòng vô cùng tối tắm, ánh trăng ngoài cửa sổ phủ kín mặt đất, giúp gian phòng xa hoa tăng thêm một vẻ thần bí.
Kha Tiểu Hạ nhìn thấy người đàn ông đang đứng trước cửa sổ, anh mặc một bộ đồ ngủ. Đôi tay anh để trong túi quần, lặng lẽ ngắm nhìn không gian rộng lớn qua tấm kính cửa sổ.
Khi đó Cố Tử Kỳ trông đặc biệt mờ ảo, ánh trăng lẻ loi dừng trên người anh, giống như toàn bộ thế giới chỉ còn lại một thân một mình ấy. Bóng lưng quạnh quẽ, trong nháy mắt những cảm xúc hoảng hốt, quen thuộc dâng trào trong cô.
Kha Tiểu Hạ không nghĩ Cố Tử Kỳ sẽ đột nhiên xoay người lại, cô trợn tròn mắt, thằng tắp nhìn vào mắt anh.
Lúc này cô muốn giả bộ ngủ cũng không kịp nữa. Bởi vì Cố Tử Kỳ trực tiếp mở miệng: “Tỉnh?”
Kha Tiểu Hạ do dự một lúc lâu mới ngồi dậy, thuận tay kéo tấm chăn dài che thân mình lại, cô nói: “Anh chờ lâu.”
Khuôn mặt Cố Tử Kỳ chẳng chút biểu cảm, “Là khiến cô đợi lâu rồi.”
Ngày đó anh có ấn tượng
Kha Tiểu Hạ thật muốn tự vả vào miệng mình một cái, tại sao cô lại đi nói những lời kỳ quái như thế! Rõ ràng hiện tại là cô cho không anh!
Mái tóc Cố Tử Kỳ ướt, dưới ánh trăng đặc biệt trong suốt, anh mặc áo ngủ lụa nhung màu san hô, Kha Tiểu Hạ chẳng quan tâm lắm, nói: “Vậy tôi đi tắm rửa trước đã!”
Cố Tử Kỳ không có ngăn cản cô, Kha Tiểu Hạ cơ hồ là trốn nhanh vào phòng tắm. Cô dựa vào tấm kính thủy tính trong đó, Kha Tiểu Hạ có thể cảm giác được trái tim đang kịch kiệt nhảy nhót.
Bởi vì không có ký ức trước kia, tình một đêm lần đó… cô không thể hiểu được nguyên nhân phát sinh. Cho nên lúc này đây đối với Kha Tiểu Hạ mà nói mới là lần đầu tiên, cô tự an ủi bản thân, khẩn trương là chuyện rất bình thường thôi! Ngay cả không phải lần đầu tiên, đối mặt cùng một cái người xa lạ, những cảm xúc này càng thêm bình thường!
Hơn nữa cô phải ở chỗ này, chỉ là vì hai trăm vạn kia ! Kha Tiểu Hạ tắm dưới vòi sen, trầm thấp nở nụ cười.
Cô thật đúng là đang đắm mình trụy lạc!
Làm một lần, giá trị hai trăm vạ. Đã là mẹ một đứa con, phải chăng như Đổng Như nói, cô thật sự không biết mệt mỏi!
Kha Tiểu Hạ ước chừng tắm sạch một giờ mới ra. Thời điểm cô mở cửa phòng tắm, không khí tỏa ra sương mù lượn lờ quấn quanh người cô. Cơ hồ qua lớp hơi mờ ấy mà cô thấy được người đàn ông trên giường.
Cố Tử Kỳ cánh tay vắt qua trán, hình như đang nhắm mắt. Trong lòng Kha Tiểu Hạ bỗng vui vẻ, chẳng lẽ là ngủ rồi!
Cô quấn chặt khăn tắm đi tới, cúi đầu nhìn Cố Tử Kỳ, quả nhiên đã nhắm mắt lại. Kha Tiểu Hạ vui vẻ, cô chính là lâu la một chút đó!
"Cô đi đâu?” Kha Tiểu Hạ mới vừa xoay người, chuẩn bị đi ngủ ở phòng khách, người đàn ông trên giường liền hỏi.
Sống lưng cô cứng đờ, xoay người nhìn Cố Tử Kỳ, cười ngốc nghếch, “Tôi cho rằng anh ngủ rồi, sợ làm anh tỉnh giấc nên đến phòng khách ngủ.”
Cố Tử Kỳ ngồi dậy, liếc mắt đánh giá cô. Tay cô túm lấy khăn tắm, như sợ nó sẽ rơi xuống ngay. Khăn tắm rất ngắn, chỉ tầm đến mông cô. Đường cong nóng bỏng qua lớp khăn tắm hiện rõ, cùng những vệt nước trượt dài xuống thảm lông.
Cố Tử Kỳ nhớ tới đêm hôm đó, anh vẫn có ấn tượng, chẳng ngại uống xuân dược, nhưng đối với thân thể của cô, ký ức trong anh còn rất mới mẻ.
Vòng eo thon tinh tế ôm một tay là hết, hơn nữa bộ dáng của Kha Tiểu Hạ lúc này cùng khuôn mặt quen thuộc kia, thật sự khiến cả người anh khô nóng.
Trực tiếp giữ chặt tay Kha Tiểu Hạ, anh nhanh chóng ôm cô vào trong lồng ngực rắn chắc.
Kha Tiểu Hạ a một tiếng, theo bản năng mà giãy giụa, Cố Tử Kỳ trực tiếp ném cô xuống giường, một tay đẩy cả hai cánh tay cô lên đỉnh đầu.
Dưới ánh mắt của Cố Tử Kỳ, cả thân mình cô run rẩy, cô cũng không biết đó là do bị lạnh hay sợ hãi, tóm lại thân thể của cô đang run rẩy.
Anh chăm chú nhìn cô trong chốc lát, sau đó trực tiếp ngậm lấy bờ môi mềm.
Kha Tiểu Hạ hơi thở phì phò nói: “Cố Tử Kỳ! Anh…… Anh đã có bạn gái……” Cuối cùng cô vẫn giãy giụa, nhắc nhở anh.
Cố Tử Kỳ lập tức đáp trả, “Biết rõ tôi có Ôn Nhã, cô còn
chủ động bò lên! Kha Tiểu Hạ, cô rất giống tiện nhân.”
Rất nhanh sẽ qua đi
Cả người Kha Tiểu Hạ run rẩy, cô bị Cố Tử Kỳ đâm trúng chỗ đau. Cắn môi, cô không đáp lại bất cứ điều gì. Bởi, đúng vậy, là cô cam tâm tình nguyện……
Cô cũng không thể nề hà! Hai trăm vạn, nàng căn bản không trả được! Cô càng không thể ở trong ngục giam cả đời, cô không thể mặc kệ Kha Đậu Đỏ một mình vô thân, cô chỉ có thể làm như vậy!
Trách ai được, còn không phải tự trách mình nhất thời xúc động, trực tiếp ném hai trăm vạn vào trong nước!
“Ghê tởm…… Tôi đương nhiên rất đáng ghê tởm……” Bằng không sao thể ngủ cùng ai cũng không biết, bằng không vì cái gì không đến 18 tuổi đã hạ sinh con trai!
Nhắm mắt lại, Kha Tiểu Hạ mang theo vẻ kiên quyết, “Anh bắt đầu đi…… Tôi…… Tôi đã chuẩn bị tốt……”
Cố Tử Kỳ bóp mặt cô cười lạnh: “Cô bày cái vẻ bị cưỡng bức làm gì? Nếu không tình nguyện như thế, bây giờ bảo tôi dừng còn kịp.”
Tuy rằng anh nói như vậy, nhưng bàn tay hư hỏng kia vốn không có ý định an phận. Kha Tiểu Hạ không biết những người đàn ông khác sẽ như thế nào, chỉ biết là mỗi lần người này thực hiện các động tác đã thành thạo đó cả người cô sẽ phát run! Đúng vậy, thực thành thạo, hơn nữa cô cảm thấy rất thẹn với loại cảm giác này.
Là chính mình chủ động, sao cô có thể kêu dừng được chứ?
Kha Tiểu Hạ quay đầu đi, không nhìn anh, cắn môi: “Anh tiếp tục……”
“Tôi muốn cô cầu xin tôi.”
“Anh!” Kha Tiểu Hạ gắt gao cắn môi, cưỡng bách chính mình nói: “Cầu xin anh tiếp tục đi……”
Anh không thích tròng mắt trong suốt mang vẻ quật cường kia. Anh luôn có suy nghĩ muốn bóp nát cô. Nhìn Kha Tiểu Hạ lúc này, đều khiến anh rất vừa lòng.