Kha Tiểu Hạ ở trong phòng tắm ngây người chừng một giờ, cho đến khi đầu váng mắt hoa thật sự chịu không nổi cô mới đi ra, cô cẩn thận ngửi mùi trên người mình, xác định không có mùi gì ghê tởm thì cô mới lấy khăn lông lau người.
Khóe mắt nhìn đến thẻ ngân hàng quen thuộc ở đầu giường, đó là thẻ của cô, cô trả lại Cố Tử Kỳ.
Cô đã đưa thân thể cho anh, dựa theo ước định của cô và Cố Tử Kỳ, tất nhiên cô sẽ cầm hai trăm vạn còn sạch sẽ, tiền của cô cũng nên vật về với chủ.
Cố Tử Kỳ, thật đúng là người có “Nguyên tắc”. Kha Tiểu Hạ nhếch khóe môi, một nụ cười khổ chợt lóe rồi biến mất.
“Hôm nay tan tầm sớm như vậy!” Lúc Kha Tiểu Hạ về nhà, Đổng Như ngồi trong phòng khách hỏi.
Kha Tiểu Hạ ừ một tiếng, đi qua đưa số tiền vừa rút từ ngân hàng cho Đổng Như, “Lần trước mượn tiền của cậu, đếm lại đi.”
Đổng Như nhìn xấp tiền thật dày liền bỏ hạt dưa trong tay xuống, “Số tiền này từ đâu ra?”
“Mình còn chưa trả cho Cố Tử Kỳ.”
“Còn chưa trả? Cố Tử Kỳ kia không đòi nợ?” Đổng Như thật đúng là không tin, hai trăm vạn đối với Cố Tử Kỳ là chuyện nhỏ, nhưng đủ loại hành động của anh với Kha Tiểu Hạ, rõ ràng là có ý với cô, nếu Kha Tiểu Hạ không trả tiền, Cố Tử Kỳ có thể buông tha cô?
“Kha Tiểu Hạ!” Đổng Như nhìn thế nào cũng thấy Kha Tiểu Hạ không thích hợp, ánh mắt cô lập loè, trên mặt đỏ ửng, trên mu bàn tay và hõm vai có dấu vết xanh tím kỳ quái.
Đổng Như trực tiếp kéo quần áo Kha Tiểu Hạ ra, cô ấy nhìn thấy một vết bầm lớn trước ngực cô, mở to hai mắt, Đổng Như nhìn cô, “Cậu! Cậu không phải……”
Kha Tiểu Hạ muốn tránh, nhưng Đổng Như rất nhanh tay, cô không có né tránh, nắm chặt quần áo của mình, Kha Tiểu Hạ buông tiền trong tay ra, “Không phải như vậy khá tốt sao, chúng ta không cần vất vả để trã tiền.”
Đây là cô thừa nhận, Đổng Như đỡ trán, “Kha Tiểu Hạ! Rốt cuộc cậu có biết mình làm gì không!”
“Mình đương nhiên biết.” Kha Tiểu Hạ giương mắt nhìn cô ấy, “Đổng Như, mình căn bản không kiếm nỏi hai trăm vạn! Nếu mình không trả tiền, Cố Tử Kỳ sẽ giao mình cho cảnh sát! Mình có một mình thì thôi đi, nhưng mình không thể mặc kệ Đậu Đỏ!”
“Anh ta nói cậu không trả tiền sẽ đưa cho cảnh sát xử lý? Cố Tử Kỳ thật sự nói như vậy?” Đổng Như hô to.
Kha Tiểu Hạ gật đầu, Đổng Như bỗng nhiên đứng dậy: “Anh ta là nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của! Thật là tức chết người đi được! Người đàn ông này sao lại hèn hạ đến tình trạng này!”
Quá khứ
Đúng vậy, Kha Tiểu Hạ thừa nhận Cố Tử Kỳ hèn hạ đến tận cùng.
“Còn có cậu a! Kha Tiểu Hạ! Cậu! Cậu muốn mình nói như thế nào đây! Cậu quả thực không có tự trọng!” Đổng Như hận sắt không thành thép gào lên.
Kha Tiểu Hạ thấy Đổng Như tức giận như vậy, cô nhếch miệng cười muốn chọc cô ấy vui vẻ, “Đổng tiểu thư cậu tức giận làm gì! Không phải cậu đã nói sao! Người như Cố Tử Kỳ, loại tàn hoa bại liễu như mình cũng không hề phải chịu thiệt a! Đã sinh con lại chơi đùa tình một đêm, huống hồ, công phu trên giường của anh ta thật sự rất tốt a!”
Đổng Như tức giận chọc ngón tay lên mặt Kha Tiểu Hạ, “Cậu nghe không hiểu những lời nói đùa đó sao?! Kha Tiểu Hạ! Sao cậu lại biến thành như vậy! Thế mà cậu lại bán đứng thân thể mình vì tiền! Thân là mẹ của Đậu Đỏ, rốt cuộc cậu làm tấm gương gì cho thằng bé! Cậu! Cậu làm mình quá thất vọng rồi!”
Đổng Như vung số tiền ở trên bàn xuống đất rồi đi ngang qua người Kha Tiểu Hạ, sau đó Kha Tiểu Hạ nhìn cô ấy vào phòng cầm túi lại đóng sầm cửa đi ra ngoài.
Nụ cười trên mặt Kha Tiểu Hạ cứng đờ lại, quần áo của cô bị Đổng Như trực tiếp lột ra, vết cắn ở trước ngực vẫn chướng mắt như vậy, lần này cô bật cười, cười đến rơi nước mắt.
Lúc xảy ra chuyện tình một đêm, Đổng Như cũng chưa tức giận như vậy, nhưng lần này vì hai trăm vạn, mà cô có thể bán đứng thân thể mình!
Đổng Như vì kiếm sống dạo chơi giữa những tên háo sắc ở quán bar, vậy mà cô ấy có thể thủ thân như ngọc đến bây giờ. Cho nên Đổng Như là người có tư cách nói cô nhất, cô cũng nguyện ý nghe cô ấy mắng.
Nếu không phải Đổng Như mắng cô, làm trong lòng cô quặn đau, cô thật sẽ cảm thấy một chút cũng không thẹn với lương tâm!
Lúc Đổng Như trở về, Đậu Đỏ cũng ngủ rồi, Kha Tiểu Hạ luôn ngồi ở phòng khách chờ cô ấy về, nghe được động tĩnh ngoài cửa, cô mỏi mệt ngước mắt.
“Đổng Như!” Kha Tiểu Hạ nhìn Đổng Như lảo đảo đi vào liền biết cô ấy uống rất nhiều rượu.
Cô chạy tới đỡ lấy cô ấy, Đổng Như trực tiếp đẩy cô ra, Kha Tiểu Hạ bị Cố Tử Kỳ lăn lộn suốt đêm, vốn dĩ chân cô đã mềm nhũn vô lực, bị Đổng Như đột nhiên đẩy ra như vậy, cô lảo đảo lui lại mấy bước ngã ngồi trên mặt đất.
Đổng Như hơi thay đổi sắc mặt lại đi lướt qua người cô, “Đổng tiểu thư!” Kha Tiểu Hạ bắt lấy tay cô ấy.
Đổng Như đẩy cô ra, nói: “Kha Tiểu Hạ, cậu đừng chạm vào mình!”
“Đổng Như, cậu đừng nóng giận! Hiện tại tức giận cũng vô dụng! Việc đã xảy ra a!” Kha Tiểu Hạ miễn cưỡng đứng lên không chịu buông tay cô ấy ra.
Đổng Như quay đầu trợn mắt nhìn cô, “Kha Tiểu Hạ, cậu biết cái gì là liêm sỉ không?”
“Mình biết!” Kha Tiểu Hạ nghiêm trang trả lời.
Cho tới bây giờ Kha Tiểu Hạ biết Đổng Như tức giận vì cái gì, cô ấy đã quen nhìn những cô gái dùng thân thể để đổi chác, cô ấy có thể lạnh lùng nhìn bất kì cô gái nào sa đọa, nhưng cô ấy không hy vọng người bạn tốt nhất đi đến một bước này.
Nhìn Kha Tiểu Hạ, Đổng Như nhất thời nghẹn lời, nói đến cùng cô ấy có tư cách gì nói Kha Tiểu Hạ, chính cô ấy cũng đâu tốt đẹp là bao!
“Hạ Hạ, mình không hy vọng cậu giống mình! Mình vì cuộc sống mới ở quán bar khiêu vũ bồi rượu! Cậu có thể đúng lý hợp tình đi dưới ánh mặt trời, vốn là giai nhân, vì sao muốn đắm mình trụy lạc a!”
Kha Tiểu Hạ nghe Đổng Như nói như vậy lại nhịn không được nở nụ cười, thấy Đổng Như lại muốn nổi giận, Kha Tiểu Hạ đỡ cô ấy ngồi xuống sô pha, cô bật đèn rót cho Đổng Như một cốc nước để uống thuốc giải rượu.
Kha Tiểu Hạ ngồi bên cạnh Đổng Như, cô nhìn ra ngoài cửa sổ nhớ lại rồi tự giễu: “Mình có thai lúc 17 tuổi! Cậu nói xem trước kia mình có thể là giai nhân gì! Nếu đứa nhỏ là ngoài ý muốn, vì sao mình còn muốn sinh ra thằng bé? Mẹ nói, lúc bà ấy nhặt được mình, mình đã lôi kéo tay bà ấy cầu xin bà ấy mau cứu con mình.”
Tôi và anh ta không quen biết.
“17 tuổi a! Mình cũng không dám tưởng tượng mình khi đó biết đã mang thai rốt cuộc là cảm nhận gì? Sợ hãi sao? Nếu là mình bây giờ, khẳng định sợ muốn chết, phá thai còn không kịp! Nhưng khi đó mình lại kiên trì sinh đứa nhỏ ra!”
“Này chỉ có thể chứng minh, Kha Tiểu Đậu cũng không phải ngoài ý muốn, hơn nữa là mình cam tâm tình nguyện! Càng có thể nói, trước kia mình khẳng định không phải cô gái tốt gì!”
Đổng Như rốt cuộc mở miệng: “Kể cả trước kia cậu không tốt, bây giờ cậu tốt là đủ. Trách thì trách tên tiểu nhân Cố Tử Kỳ kia nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của, Hạ Hạ, không phải mình tức giận, chỉ vì mình cảm thấy không đáng! Tuy cậu có Đậu Đỏ, nhưng nhiều năm như vậy, cậu cũng chưa bao giờ để những người khác thành công!”