“…… Không phải a…… Quán bar có một lần a……” Kha Tiểu Hạ thực hổ thẹn mà nhắc nhở.
“…… Đó là ngoài ý muốn.” Đổng Như cũng nhảy dựng, “Dù sao không ai biết, cậu coi như chưa xảy ra đi……”
“…… Nhưng đã xảy ra.” Hơn nữa cô còn không biết là ai.
“Cậu thật sự không nhớ nổi người nọ là ai?”
“Chỉ còn lại những mảnh vỡ.”
“Tình một đêm quá bình thường, đừng quá để ý…… Lần này, cậu cũng coi như là tình một đêm đi……” Đổng Như chỉ có thể an ủi, lại cảm thấy Cố Tử Kỳ đáng giận, nhịn không được mắng: “Tóm lại, Cố Tử Kỳ kia không phải thứ tốt gì, về sau nhìn thấy anh, có thể lăn được bao xa thì lăn!”
Kha Tiểu Hạ luôn tỏ vẻ đồng ý với lời nói của Đổng Như, bởi vì hai người có rất nhiều suy nghĩ nhất trí với nhau mới có thể trở thành bạn tốt như vậy. Đối với Cố Tử Kỳ, tất nhiên cô là có thể lăn bao xa thì lăn!
-------------------
Kỳ nghỉ ba ngày, vào ngày cuối cùng, rốt cuộc Kha Tiểu Hạ có tinh thần đưa con trai mình đi học, mỗi lần Kha Tiểu Đậu đến trường học, hoặc là xe của trường đón đưa hoặc tự ngồi xe bus, hoặc Đổng Như đưa đón cậu bé, tóm lại Kha Tiểu Hạ rất hiếm đưa Đậu Đỏ đi học.
“Đậu Đỏ Đậu Đỏ!” Vừa đến cửa liền có một cô bé nhảy nhót đến gần nắm chặt tay Kha Tiểu Đậu.
Kha Tiểu Đậu đỏ mặt, “Mẹ mình ở đâu, Ngưng nhi cậu đừng kéo mình!”
“Mẹ Đậu Đỏ, buổi sáng tốt lành! Cháu là Ngưng nhi! Bạn học của Đậu Đỏ!” Ngưng nhi ngẩng khuôn mặt đáng yêu nói với Kha Tiểu Hạ.
“Buổi sáng tốt lành! Ngưng nhi!” Kha Tiểu Hạ cười đáp lại, lại nhìn đến Kha Tiểu Đậu ngoài miệng nói đừng kéo cậu, chính cậu bé lại lôi kéo người ta không buông! Thằng nhóc hư hỏng này lại còn đỏ mặt!
“Ngưng nhi! Nên đi vào nha!” Một cô gái đi tới từ phía sau, kéo tay Ngưng nhi.
Ngưng nhi lại giới thiệu với cô gái kia, “Dì Ôn Nhã, đây là Đậu Đỏ nhà cháu! Là bạn đẹp trai nhất lớp cháu!” Ngưng nhi rất tự hào giới thiệu.
Đậu Đỏ ngước mắt nhìn cô gái kia, ngày đó cậu bé đã gặp cô gái này ở nghĩa trang.
Ôn Nhã không có ấn tượng, vừa định chào hỏi, ngước mắt lên liền nhìn thấy Kha Tiểu Hạ ở phía sau Đậu Đỏ, cô ta ngẩn ra, theo bản năng tiến lên một bước như muốn nhìn rõ.
“Ôn Nhã! Đưa Ngưng nhi vào đi.” Cách đó không xa lại truyền đến giọng nói.
Kha Tiểu Hạ ngước mắt nhìn Cố Tử Kỳ, Cố Tử Kỳ nhìn thấy cô ngẩn ra một lát, đi tới ôm bả vai Ôn Nhã, cảm xúc của Ôn Nhã có chút kích động, bắt lấy tay Cố Tử Kỳ, “Tử Kỳ! Cô ấy thật giống chị gái!”
Ôn Nhã có ấn tượng với cô gái này, là gặp ở nghĩa trang! Lại nhìn cậu bé bên cạnh cô, ấn tượng càng thêm khắc sâu.
Cố Tử Kỳ liếc nhìn Kha Tiểu Hạ một cái, nhàn nhạt đáp: “Chỉ là giống mà thôi.”
Thấy phản ứng của Cố Tử Kỳ, Ôn Nhã nghi hoặc: “Hai người quen biết sao?”
“Không quen biết!” Lần này là Kha Tiểu Hạ đáp lời, cô cúi người nói với Đậu Đỏ: “Kha Tiểu Đậu mau vào đi thôi! Bị muộn rồi!”
Ôn Thiển còn sống.
“Không quen biết!” Lần này là Kha Tiểu Hạ đáp lời, cô cúi người nói với Đậu Đỏ: “Kha Tiểu Đậu mau vào đi thôi! Bị muộn rồi!”
Thấy con trai lôi kéo Ngưng nhi đi vào, Kha Tiểu Hạ xoay người trực tiếp đi ngang qua người Cố Tử Kỳ, nghe Cố Tử Kỳ cũng đáp lại Ôn Nhã: “Đương nhiên không quen biết.”
Bước chân dừng một chút, Kha Tiểu Hạ cảm giác mình cố tình thẳng sống lưng bình thản ung dung mà tránh ra.
“Chú Tử Kỳ! Cháu đi học đây!” Ngưng nhi bị Kha Tiểu Đậu lôi kéo, lại vẫy tay về phía Cố Tử Kỳ.
Cố Tử Kỳ cưng chiều gật đầu, nhìn chằm chằm bóng lưng nho nhỏ của Ngưng nhi chạy vào trường học mới dời ánh mắt nhàn nhạt dừng trên người Kha Tiểu Hạ, nhếch khóe môi, câu không quen biết của Kha Tiểu Hạ làm anh không khỏi khó chịu.
Rõ ràng chính anh không muốn có bất kì liên quan gì, nhưng người phụ nữ này lại lạnh nhạt né tránh, sao anh lại không cam lòng chứ.
“Tử Kỳ, anh không hiếu kỳ sao? Cô ấy quá giống chị gái!” Bên trong xe, Ôn Nhã còn than thở về cô gái ở cổng trường, thật sự quá giống!
“Người lớn lên giống nhau, có cái gì tò mò, em và Ôn Thiển lớn lên cũng giống nhau.” Cố Tử Kỳ lái xe nhàn nhạt mà đáp.
Sắc mặt Ôn Nhã cứng lại, nhưng vẫn ưu nhã cười rộ lên, “Bọn em là chị em ruột, đương nhiên sẽ giống!” Trong đôi mắt không giấu được sự ảm đạm, cô ta vĩnh viên chỉ có thể là thế thân sao?
----------------------
Không biết vì sao, đã qua nhiều ngày mà Kha Tiểu Hạ luôn sẽ nghĩ đến khuôn mặt lạnh nhạt của Cố Tử Kỳ ở cửa nhà trẻ, giống như thật sự chưa bao giờ quen cô, càng không cùng cô……
“Kha tiểu thư?”
Tiếng cô gái ở phía đối diện làm Kha Tiểu Hạ hoàn hồn, không biết cô gái tên Ôn Nhã này hẹn cô ra làm gì!
“Ôn tiểu thư, tôi thật sự không quen biết Cố Tử Kỳ!” Kha Tiểu Hạ thẳng thắn nói, nếu nói quen biết, đúng là cô không quen biết anh.
“Tôi biết, tôi không phải hỏi cái này! Chỉ là muốn tìm hiểu một chút, Kha tiểu thư, năm nay bao nhiêu tuổi, vẫn luôn ở nơi này sao?”
Kha Tiểu Hạ thật sự không rõ, “Xin hỏi rốt cuộc cô muốn biết cái gì?”
Ôn Nhã cũng thành thật trả lời: “Tôi thật sự rất tò mò, vì sao hai người khác nhau lại giống nhau đến như vậy! Kể cả đã qua nhiều năm như vậy, nhưng dáng vẻ của chị gái vẫn luôn ở trong lòng tôi! Nếu chị tôi còn sống, chị ấy nhất định có dáng vẻ giống như cô bây giờ!”
Lúc Ôn Nhã nói những lời này trong mắt hàm chứa nước mắt, môi run rẩy, giống như nói đến chị gái khiến cho cô ta nhớ thương đến lòng đau như cắt.
Kha Tiểu Hạ có thiện cảm với cô gái này, hơn nữa cũng là áy náy, thế mà cô đã lên giường với bạn trai cô ta……
“Chỉ là lớn lên giống nhau thôi, tôi không phải chị cô. Tôi vẫn luôn ở đây, chưa từng rời đi!”