⬅ Trước Tiếp ➡

trên ảnh hiển nhiên là Cấm Bạch, nụ cười tươi sáng như thiên sứ, ngón trỏ anh khẽ vuốt phẳng tấm hình.
Nét mặt anh không được rõ ràng, ánh đèn hắt vào trong xe chỉ đủ thấy đôi mắt đỏ sậm, thay đổi khó lường, trên sống mũi là chiếc kính gọng vàng lạnh lẽo, đôi môi mỏng hơi nhếch lên, khiến anh trông có vẻ lịch sự nho nhã.
"Anh cảm thấy, cô ấy cần người khác làm anh hùng cứu mỹ nhân sao?" Yết hầu khẽ nhúc nhích, Quý Bạch Mặc nhìn Cấm Bạch bên ngoài cửa sổ.
"Vẫn ngụy trang không chê vào đâu được..." Lại gặp nhau rồi...
Quý Bạch Mặc sờ vết hồng mờ nhạt trên cần cổ, ánh mắt u ám.
Ôn Như Thần ngồi ở bên người Quý Bạch Mặc rùng mình một cái, quấn chặt quần áo trên người, không khỏi mắng một câu ở trong lòng.
Đại biến thái, tiểu biến thái.
Hai kẻ có tâm tư biến thái này, anh ta đều không hiểu thấu, nhưng hôm nay đến đây để xử lý một chuyện, đúng lúc đụng phải Cấm Bạch ở đây quả thật là ngoài ý muốn, chẳng qua anh ta thật sự không biết, đối phương muốn làm gì, sau khi được chứng kiến cảnh tượng lần trước, anh ta coi như đã được khắc sâu cảm nhận, lolita không hề đơn thuần như vẻ bề ngoài.
……….
Đêm vẫn tối đen như mực, trong một căn tầng hầm hẻo lánh, cảm giác tội ác, sự thối rữa của sinh mệnh tràn ngập trong không gian...
Tầng hầm, ánh đèn le lói, trên vách tường có dấu vết đỏ nâu, trong không khí mang theo mùi nấm mốc gay mũi.
"Chú ơi, không phải chú nói chú là người tốt sao?" Cấm Bạch lấy ra bao tay giải phẫu, ánh mắt nhìn lướt qua chiếc ghế gỗ duy nhất trong phòng, nhíu mày, có vẻ chê bẩn, trong tay cầm khăn lau lau đi lau lại rồi mới ngồi xuống.
"Cạch...
cạch...
cạch..." Hai cái đùi lắc lư, giày da đen dưới chân, va vào ghế gỗ, phát ra những tiếng cành cạch trong không gian yên tĩnh nghe vô cùng quỷ dị.
Một tay Cấm Bạch chống ghế, một tay cầm dao phẫu thuật, tùy ý thưởng thức, cô nghiêng đầu, mang theo mỉm cười nhìn người đàn ông trung niên trước mặt, trên mặt vẫn là vẻ đơn thuần vô tội, tự như thiên sứ.
"Mày...
con nhóc mày làm gì với tao rồi?" Người đàn ông trung niên vô lực, xụi lơ trên đất, giống như cá nằm trên thớt, chỉ có thể mặc cho người xâu xé, sắc mặt tái mét, vừa rồi ông ta cho nhóc con này uống vào ly nước có bỏ thuốc, thật không ngờ, đối phương vẫn sinh long hoạt hổ, còn mình thì lại tay chân yếu đuối vô lực.
Thấy Cấm Bạch không nói lời nào, người đàn ông trung niên lại mở miệng, có chút vội vàng.
"Chú thật sự có lòng tốt dẫn cháu về nhà, cô bé, cháu đừng làm loạn, đừng làm chuyện điên rồ...
chú đương nhiên là người tốt...
Chú chỉ muốn đưa cháu về nhà." "Ồ...?
Sao cháu lại làm loạn rồi..." Cấm Bạch cười, đôi mắt đen khẽ chớp, cô đứng lên, đi về phía người đàn ông trung niên, nói chính xác là đi đến sau lưng ông ta.
Trên vách tường sau lưng người đàn ông trung niên có khảm xích sắt tự chế, dây xích quấn lấy cổ hai bé gái, tóc tai hai bé gái rối tung, quần áo không đủ che thân, ngồi ở trên mặt đất giá lạnh, tuổi chỉ tầm Cấm Bạch, đôi mắt đờ đẫn, ánh mắt trống rỗng, thấy Cấm Bạch đến cũng không có phản ứng.
Hiển nhiên, đây là bé gái mà trước đó người đàn ông trung niên này lừa về, bắt nhốt phi pháp.
Lúc này những người đang quan sát livestream của Cấm


⬅ Trước Tiếp ➡