Chương 24
Bạch cũng thấy được những thứ này, bọn họ phẫn nộ, làn đạn quét sạch màn hình, Cấm Bạch nhìn lên màn hình ảo.
# Má nội nó, cặn bã Mặt người dạ thú.
# Chủ livestream, đừng ở đây nữa, thừa dịp hiện tại chạy mau # Lầu trước, tôi nghĩ chủ livestream nên đánh ngất tên này, sau đó giữ lại hiện trường phạm tội, gọi điện thoại, báo cảnh sát tới xử lý.
#+1, có điều nếu tôi ở đó tôi sẽ hành hạ tra nam này một trận, đánh đấm ông ta mấy cước mới được.
# Tán thành.
# Cơ mà, chủ livestream đây là muốn làm gì?
Trong tay cầm dao phẫu thuật, bỗng dưng tôi lại thấy rất chờ mong nha?
?
...
Cấm Bạch nhìn màn hình ảo, số người online biến thành 20, màn đạn trước mắt đa số đều phẫn nộ mắng người đàn ông trung niên này.
"Trương Chính Lương...
Nói ra, chúng ta là người quen nha......" Cấm Bạch nhìn thoáng qua sau đó thu lại ánh mắt, sắc mặt không thay đổi, cười tít mắt đi tới trước mặt người đàn ông trung niên.
"Tôi từng là bệnh nhân của ông đó..." Cấm Bạch ngồi xổm xuống, dao phẫu thuật trong tay vuốt mí mắt ông ta, lưỡi dao lạnh lẽo, khiến người ta lạnh cả người.
Trương Chính Lương run rẩy, không dám lộn xộn, sợ dao găm chọc mù mắt mình, đôi con ngươi co lại, run giọng mở miệng.
"Cái gì...
mà bệnh nhân..." "Hừ...
Thật sự nhanh quên mà, lúc ở bệnh viện tâm thần ông đã chăm sóc tôi rất nhiều, tôi rất cảm kích đó...
Cho nên muốn đến báo đáp ông đây." Cấm Bạch cười, cầm dao phẫu thuật trong tay đặt ở cẳng xương cánh tay của Trương Chính Lương, cô nhướng mày, người ngoài nhìn không thấy màn hình ảo, chỉ thấy cô mấp máy môi.
Lớp học giải phẫu, livestream nhập học Cấm Bạch nói không ra tiếng, nhưng những người xem trực tiếp lại hiểu, làn đán đen cả màn hình, còn náo nhiệt hơn cả lúc thảo luận hình phạt cho cặn bã.
# Má nó, nhất định không phải một mình tôi thấy đúng không?
?
?
Lớp học giải phẫu?
?
?
# Phía trước đợi tôi với, cô không nhìn lầm # Giải phẫu, chủ livestream cầm dao phẫu thuật, trên mặt đất nằm một người, không phải giống tôi nghĩ chứ?
?
# Tôi cũng nghĩ như cô đó, chúng ta đang được xem livestream phạm tội trực tiếp đó # Ôi chao, mấy người các cô hiểu sai rồi, chủ livestream trông không hung tàn thế mà.
Rõ ràng là một lolita rất thanh thuần.
# Đúng đó, đúng đó, chủ livestream chính là tiểu thiên sứ #QAQ tôi muốn gọi bạn tôi cùng đến xem livestream, tôi chỉ có một mình...
#+1, QVQ #+2, TAT # Alo, mấy người đừng ầm ĩ nữa...
sao tôi thấy chủ livestream cười mà lạnh cả người thế này...
mấy người xem xem, chủ livestream đang làm gì kìa QAQ...
...
Cấm Bạch hoàn toàn không để ý đến làn đạn chia làm hai phe, cũng không thèm để ý đến kết quả của livestream, khóe môi xuất hiện ý cười nhàn nhạt, đầu tiên là dùng dây thừng trói chân tay Trương Chính Lương lại.
Sau đó ngước mắt, nhìn sắc trời bên ngoài, thời gian trôi rất chậm, bên ngoài vẫn tối om, lặng ngắt như tờ.
"Lộc cộc lộc cộc lộc cộc..." Cấm Bạch ngồi xổm, mắt nhìn đôi mắt Trương Chính Lương, có vẻ như đang cân nhắc xem đôi mắt này có đáng giá không.
Hiển nhiên...
đôi mắt này không đẹp, mắt một mí, lòng trắng như lại vàng vàng, giăng kín tơ máu, cô nhíu mày, cầm dao phẫu thuật một trong tay đặt trên cánh tay Trương Chính Lương.
Tay cô rất đẹp, đường cong duyên dáng, tư thế cầm dao phẫu thuật vô cùng