⬅ Trước Tiếp ➡

Khi trở về khách sạn, Sầm Loan đi tắm rửa, nhớ đến trong lúc đóng phim, cánh tay nhỏ nhắn, yếu ớt của cô gái nhỏ dán lên lưng anh, dùng khăn lông chà lau tấm lưng rộng lớn.
Cô không biết rằng, núm vú của cô từng vô tình cọ vào lưng anh.
Hại anh có phản ứng ngay lúc đó.
Cảnh xoay người kia là anh nhất thời nổi lòng tham, bởi vì anh không nhịn được muốn quay đầu lại... Trừng trị nghiêm khắc núm vú không nghe lời của cô.
Ham muốn của Sầm Loan lại bùng phát một lần nữa, anh duỗi tay ra nắm lấy dục vọng thô to của mình rồi từ từ di chuyển, bên tai lại lơ đãng nghe thấy tiếng kêu yếu ớt của Diệp Phù khi bị anh đè xuống.
"Làm ơn... Không... Đaụ.. A... Ha... Xin anh mà..."
Bộ ngực trắng như tuyết bị anh gặm cắn ướt nhẹp, eo thon bị bàn tay anh xoa bóp, khắp nơi đều là dấu tay màu đỏ, anh ôm hai chân trắng trẻo của cô, suýt chút nữa không nhịn được đâm gậy thịt của mình vào lỗ nhỏ non hồng, mềm mại đầy mật dịch, hai chân cô gái nhỏ thẳng tắp, chân trắng nõn nà đến chói mắt.
Anh chỉ cần nghiêng đầu một chút thôi là có thể nhìn thấy đôi chân thon dài, trắng muốt đó.
Nó quá nhỏ, bàn tay anh nắm chặt và giữ nửa cái chân, chân cô nhút nhát, cuộn tròn lại một cách rụt rè, anh lại dùng ngón cái đẩy ngón chân cô ra, khi nhìn thấy những chiếc móng màu hồng nhạt nhỏ xinh, ma xui quỷ khiến anh cúi đầu liếm chúng.
Sầm Loan thở hổn hển dựa vào tường, dưới chân là những dòng tinh dịch màu trắng ngà bị nước rửa trôi, anh rửa sạch tay, ngửa đầu nhắm mắt, mặc cho vòi hoa sen cọ rửa cả khuôn mặt.
=============
Ư ư ảnh đế rung động rồi
"Đại ca, khi nào chơi chán rồi để cho bọn em chơi được không?"
Sáng sớm "Khỉ con" đã chờ Dư Trì Bắc ở cửa, nhìn thấy anh trần trụi bước ra, ngực và lưng chi chít những vết móng tay do cô gái nhỏ cào, hắn hưng phấn nói "Mẹ kiếp, tối hôm qua nghe cô nhóc đó kêu gào, "chú gà con" của em cương cứng cả một đêm đấy."
"Bọn mày đừng có ý đồ gì với cô ấy." Dư Trì Bắc ngầm cảnh cáo "khỉ con", "Chờ mọi chuyện lắng xuống, mày muốn tìm loại phụ nữ nào chả được, cô ấy là của tao."
"Khỉ con" bĩu môi, "Người này thật là, dù gì cũng là em..."
Ánh mắt Dư Trì Bắc thâm trầm nhìn hắn.
"Khỉ con" vội vàng nuốt nước bọt, "Nói đùa thôi đại ca, sáng nay ăn gì đây?"
Khi Dư Trì Bắc vui vẻ, mấy anh em trêu đùa anh thế nào cũng được, nhưng nếu anh mà tức giận, đừng nói "khỉ con" đùa giỡn với anh, ngay cả "lợn rừng" cũng không dám trêu chọc.
"Tìm người mua vật dụng cho phụ nữ đi." Dư Trì Bắc nói ngắn gọn rồi đi ăn sáng.
"Khỉ con" nhìn anh với vẻ mặt kỳ lạ, "Đại ca, không phải anh định giữ cô ta lại đấy chứ?"
Buổi sáng dục vọng của Dư Trì Bắc rất mạnh, nhưng tối qua làm cô nhóc kia tàn nhẫn quá, nơi đó của cô đều sưng lên, mà anh thì cương đến khó chịu, thành ra sáng nay anh rất bực dọc.
Nghe thấy "khỉ con" hỏi, anh lạnh lùng hỏi lại, "Sao? Tao không được giữ cô ấy lại?"
"Không phải." "Khỉ con" thấp giọng, "Chơi đùa thì không sao, để lâu nhỡ cô nhóc này bỏ chạy, đến lúc đó khai hết với bọn cớm..."
"Chạy?" Khóe miệng Dư Trì Bắc hiện lên một nụ cười thâm trầm, lạnh lẽo, "Dám bỏ chạy, tao đánh gãy hai chân cô ấy."
"Khỉ con" yên tâm, còn châm ngòi thổi gió, "Đúng vậy, đúng vậy Dám chạy liền giết chết cô ta "


⬅ Trước Tiếp ➡