Chương 12
Đường Cổ chưa ngủ được, cô vẫn luôn tìm cơ hội chạy trốn, nhưng bị người đàn ông kia đè ra làm cả một đên, bây giờ cô vẫn còn đau, ngủ thì mơ mơ màng màng, dường như cơ thể chỉ đang nghỉ ngơi còn ý thức vẫn tỉnh táo.
Không biết qua bao lâu, người đàn ông kia đã trở lại.
Bàn tay thô ráp tách hai chân cô ra.
Đường Cổ lại rơi nước mắt, giọng nói của cô khô khốc khàn khàn, tiếng nức nở vô cùng đáng thương, "Dừng lại đi, không thể làm nữa... Xin anh..."
"Bôi thuốc cho em." Ngón tay thô ráp của người đàn ông dính một ít thuốc, bôi vào.
Lúc này Diệp Phù gần như không phân biệt được mình đang diễn hay đang ở ngoài cảnh, tối qua ảnh đế cũng đưa cho cô một túi thuốc, dặn cô nhớ bôi chúng.
Cô cẩn thận dùng ngón trỏ chấm một ít thuốc... bôi vào miệng cái lỗ nhỏ.
Tựa như giờ phút này, giống như ngón trỏ thô ráp giữa hai chân cô, anh từ từ kích thích miệng huyệt, lòng bàn tay có một lớp thuốc dày, bôi xong, anh lại đút ngón trỏ vào trong xem xét.
Đường Cổ khó chịu ưỡn cổ lên, cô cau mày, cái miệng nhỏ nhắn bị hàm răng cắn, khi ngẩng cổ lên, bộ ngực đầy đặn sừng sững, giống như đang chủ động đưa đến bên môi người đàn ông.
Ngón tay người đàn ông vuốt ve âm vật cô, ngón trỏ bôi thuốc có chút ướt át, anh liền đi sâu vào bên trong.
Cơ thể Diệp Phù cứng đờ.
Theo lý thuyết, cảnh này là mượn góc quay thôi, nhưng ảnh đế lại không làm vậy, vì thế cô cũng không dừng lại, chỉ có thể phối hợp với anh, làm tư thế chống đẩy.
Nhưng sau khi người đàn ông bôi thuốc mỡ vào xong, theo sự trơn trượt duỗi tay ra.
Dường như khi nãy đưa ngón tay vào bên trong chỉ là ảo giác của Diệp Phù.
Bôi thuốc xuống, người đàn ông đi ra ngoài.
Đường Cổ nằm trên giường mơ màng ngủ, đến khi tỉnh lại, trời đã tối.
Cô không chờ được đến cảnh sát, mà đợi chờ cô là một bộ ngủ ren gợi cảm.
"Thay vào."
Người đàn ông ném áo ngủ lên giường rồi vào phòng tắm để tắm rửa.
Sau khi tắm xong anh muốn làm gì, cô rất rõ ràng.
Đường Cổ nhớ rõ đám người kia đã cầm tiền và có vẻ muốn tránh đi một thời gian, nên cô không biết ở bên ngoài cửa còn mấy người, lúc này, người đàn ông đã vào tắm rửa.
Cô... có thể chạy không?
Cô không quan tâm đến bộ đồ ngủ mà nhảy khỏi giường, ghé sát vào cánh cửa nghe ngóng động tĩnh bên ngoài.
Có tiếng bước chân, hình như bọn họ vẫn chưa đi.
Đường Cổ đang muốn quay lại giường thì thấy người đàn ông đã đứng ở cửa phòng tắm từ bao giờ, anh nhìn cô đầy chế nhạo, giọng nói lạnh lùng, "Em muốn chạy?"
Đường Cổ run lên vì sợ, "... Không phải."
"Đi đi, đúng lúc gần đây bọn họ cũng chưa động vào người phụ nữ nào..." Người đàn ông vừa nói vừa bước đến, vươn tay muốn mở cửa.
Đường Cổ nghe thấy anh nói vậy, cô sợ hãi ôm chặt eo anh, "Không Đại ca, em không chạy Em không chạy Em thực sự không chạy đâu "
Người đàn ông giữ cằm cô, giọng nói tàn nhẫn, "Nếu còn có lần sau, tôi sẽ trói em lại để bọn họ làm em."
Nước mắt Đường Cổ rơi lã chã vì sợ hãi.
Anh lấy bàn tay lau nước mắt cho cô, "Đi, thay quần áo rồi nằm bò xuống đợi tôi."
Tay chân Đường Cổ run rẩy đi đến mép giường, cô sợ hãi cầm bộ đồ ngủ bằng ren mặc vào, thay xong, cô ngoãn ngoãn nằm trên giường, dẩu mông lên, đôi mắt rụt rè nhìn về hướng phòng tắm.
Khi người đàn ông bước ra, anh liền nhìn thấy cảnh tượng này.
Cô nhóc mặc một chiếc áo ngủ ren gợi cảm, mái tóc đen mềm mại như lụa buông xõa trên vai, hai cánh tay tinh tế nằm trên giường.