Lúc lên lầu, cô nhớ ra đèn phòng ngủ bị hỏng một bóng, lại vòng xuống tầng báo sửa cho cô quản lý ký túc, sau đó lại “tưng tưng tưng” chạy lên.
Khương Mật còn chưa đẩy cửa đã nghe thấy trong phòng có tiếng nói cười, tâm trạng cô cũng tốt hơn lên, đẩy cửa bước vào, vui vẻ nói “Tụi mình đi cổng Đông ăn BBQ nha, hôm nay tớ mời ”
Tạ Đông và Vương Tuệ Nhã đang thay quần áo, Từ Diệu thì đang dán lông mi giả trước gương, không quay đầu lại mà nói “Mật Mật, tối nay tụi mình đi bar.”
Khương Mật có hơi lúng túng, phản xạ nói “A, vậy đợi tớ một chút, tớ thay đồ ngay.”
Tạ Đông đã chỉnh sửa xong, vuốt tóc ngắn của mình, cười tủm tỉm nói “Cậu không đi được đâụ”
Từ Diệu đeo túi lên vai, tay kia nhéo má Khương Mật một cái, “Đợi thêm hai tháng nữa, đến sinh nhật mười tám tuổi của cậu, tụi chị sẽ dẫn cưng đi nhảy disco.”
Tiếng đóng cửa vang lên, tiếng cười đùa và bước chân của ba người cũng bị chắn lại bên ngoài.
Trời đông tối nhanh, trong phòng lại hỏng mất một bóng đèn, ánh sáng hơi mờ, Khương Mật ngồi thẫn thờ một lúc, rồi tính toán chênh lệch múi giờ, gọi điện cho anh Giang Xuyên.
Giang Xuyên bắt máy rất nhanh, giọng điệu dịu dàng như mọi khi, nói đã gửi socola cho cô.
Khương Mật nhất thời cảm thấy anh như đang ở rất gần mình, gần đến mức như không có khoảng cách núi non hay đại dương nào cả, cô có rất nhiều điều muốn nói với anh, cho đến khi đầu dây bên kia, một giọng nữ gọi tên tiếng Anh của Giang Xuyên.
Hai người nói vài câu bằng tiếng Anh, khả năng nghe của Khương Mật cũng khá ổn, nhưng họ nói rất nhanh, lại hơi mơ hồ, cô cố gắng lắng tai nghe mà cũng không phân biệt được họ nói gì.
Vài giây sau, giọng của Giang Xuyên vang lên trong điện thoại, “Mật Mật, giáo sư gọi anh, anh đi một chút, lúc khác gọi lại cho em nhé, được không?”
Khương Mật đáp “Vâng.”
Trong căn phòng mờ tối yên ắng, Khương Mật chậm rãi đưa tay bật đèn bàn, khẽ thở dài, buổi tối hôm nay, dường như không được tốt lắm.
Người cảm thấy hôm nay cũng tệ như vậy còn có Hà Viêm.
Hà Viêm đứng ở cổng biệt thự sườn núi, chờ chiếc xe công nghệ đặt qua app mà anh phải trả thêm mấy lần phí điều chỉnh mới gọi được.
Bảo vệ đứng trước cổng liếc nhìn anh mấy lần, hình như chưa từng thấy người sống trong khu này lại đứng đợi xe ngoài cổng như vậy.
Nhà Hà Viêm ở ngay Giang Thành, lâu quá không về thì hình như cũng hơi bị khó nói, huống hồ ba Hà còn tìm đến tận trường học.
Chiều tối anh về đến nhà, thấy ba đang ngồi ở phòng khách nói chuyện với giám đốc nhân sự của tập đoàn, Erick. Tên tiếng Trung của Erick là Trương Cường, ăn mặc rất mốt, nhưng ba Hà thích gọi anh ta là Tiểu Cường.
Lần đầu tiên nghe cách gọi này, Hà Viêm đang uống nước suýt nữa phun ra, nhưng Erick lại rất thích, nói là nghe Hà tổng gọi vậy thấy thân thiết, ba anh ta cũng gọi anh ta như thế.
Khi Hà Viêm bước vào, thấy Erick đang nâng niu một tượng Phật ngọc, diễn cảm sống động kể lại mình đã hữu duyên thế nào mới có được nó, còn nói thêm là đã nhờ cao tăng khai quang rồi.
Ba Hà tin Phật, còn Hà Viêm thì không, nên chỉ chào một câu lấy lệ rồi đi thẳng vào phòng ăn.
Dì Hồ vừa thấy anh đã kêu anh gầy đi rồi, kéo anh hỏi han đủ thứ, lại sai dì Trương gọi Hà Trạch đang đọc sách trên lầu xuống.
Hà Viêm cười hì hì nói đùa làm dì Hồ cười không khép được miệng.
Mẹ Hà Viêm mất vì bệnh từ khi anh còn nhỏ, hai năm sau ba Hà tái hôn với dì Hồ, năm sau đó sinh ra em trai Hà Trạch.
Tượng Phật ngọc hình như rất được lòng ba Hà, vì ông giữ Erick lại ăn cơm tối.