Trong bữa ăn, Erick nói chuyện rất hoạt bát, không khí lúc đầu rất vui, cho đến khi ba Hà có vẻ như vô tình hỏi “Tôi thấy kế hoạch sa thải chỉ mới hoàn thành 90%, số còn lại là sao?”
Erick cẩn thận chọn lời “Trong danh sách sa thải ban đầu có mấy nữ nhân viên đang mang thai, sa thải sẽ vi phạm luật. Còn có một nhân viên cũ bị ung thư, tôi sợ lúc này đuổi việc sẽ gây dư luận không tốt.”
Ba Hà đặt thìa xuống, ngẩng mắt lên, qua cặp kính bạc là ánh mắt hơi nheo lại, vẻ mặt ôn hòa “Vậy chờ khi ra báo cáo tài chính, hội đồng hỏi tôi sao số liệu không đẹp, tôi cũng trả lời họ như vậy?”
Dì Hồ dừng tay đang gắp thức ăn cho Hà Viêm.
Hà Trạch yên lặng ăn cơm, bàn ăn trong chốc lát yên tĩnh đến nỗi nghe được tiếng kim rơi.
Erick vội nói “Hà tổng, tôi về sẽ lập tức điều chỉnh danh sách, nhất định hoàn thành nhiệm vụ đúng kế hoạch.”
Ba Hà cười hề hề, nửa đùa nửa thật nói “Cắt người làm được việc, giữ người không làm được, cậu làm giám đốc nhân sự cũng thật dễ dàng quá rồi đó.”
Mồ hôi túa ra trên trán Erick, “Xin lỗi Hà tổng, ngài yên tâm, tôi nhất định sẽ xử lý ổn thỏa chuyện này.”
Ba Hà nhìn anh ta một cái, cười hai tiếng, lại cầm đũa lên, “Trên bàn ăn đừng nói chuyện công việc, ăn đi ăn đi.”
Dì Hồ lại gắp thức ăn cho Hà Viêm, Hà Trạch hỏi thăm chuyện trường lớp của Hà Viêm, Erick tiếp tục nói chuyện dí dỏm.
Một lúc sau tiếng cười nói lại rộn ràng như cũ, chỉ có Hà Viêm giơ tay kéo cổ áo, bỗng chợt cảm thấy khó thở.
“Bốp,” Hà Viêm đặt đũa xuống, không khống chế được lực, âm thanh hơi lớn, mọi người trên bàn đều dừng lại, nhìn về phía anh.
Bầu không khí quá yên tĩnh như khiến thời gian chậm lại, từng giây từng phút đều trở nên khó chịu hơn.
Hà Viêm dựa người vào lưng ghế, kéo khóe miệng, nụ cười mang theo chút bất cần, uể oải nói “Erick, tượng Phật ngọc đó anh cứ mang về đi, tặng cho ba tôi đúng là phí mất một món đồ tốt.”
Ba Hà từ từ ngẩng đầu, lần đầu tiên trong tối nay không còn cười nữa, nhìn Hà Viêm bằng vẻ mặt không cảm xúc.
Điện thoại của Erick không biết sao lại kêu đúng lúc đến vậy, anh ta nói trong nhà có việc gấp nên cáo từ trước.
Không còn người ngoài, ba Hạ nhìn anh một lúc, sau đó lại cầm đũa tiếp tục ăn, giọng điềm đạm nói “Tuần sau ăn cơm với nhà chú Chu, cuối năm cho con đính hôn với con gái ông ấy.”
Hạ Viêm cười lạnh “Không thể nào. Luật lao động ba không hiểu, giờ đến tự do hôn nhân cũng không hiểu luôn à?”
Thái dương của ba Hạ giật giật, một tay chống lên bàn, nheo mắt nhìn Hạ Viêm “Là con không xứng có tự do hôn nhân. Kêu con đến công ty, con đã đến chưa? Suốt ngày không ra gì, ngoài việc liên hôn thì còn có ích gì?”
Hạ Viêm không nổi giận mà lại cười, nhếch môi hỏi với giọng hờ hững “Ba dạy con thế nào gọi là có ích đi, khẩu Phật tâm xà là có ích à?”
“Bốp”, Đôi đũa trong tay ba Hạ bay ra, đập vào trán anh một cái “bốp” nữa rồi rơi xuống đất.
Dì Hồ và Hạ Trạch đều nhìn mũi không nhìn mắt, không ai dám lên tiếng lúc này.
“Con sống sung sướng như thiếu gia lâu ngày rồi, quên mất họ của mình là gì hả? Nếu con không mang họ Hạ, con nghĩ mình là cái thá gì? Dựa vào bản thân, sau khi tốt nghiệp lãnh lương một tháng ít ỏi, không nói chuyện khác, con nuôi nổi cái xe của mình không?”
Trên trán Hạ Viêm để lại một vết đỏ, nhưng trên mặt vẫn nở nụ cười, giọng nhẹ nhàng chế nhạo “Đúng lúc, tiền dính máu của ba con cũng không dám tiêụ Trong nhà còn đặt nhiều tượng Phật nhìn chằm chằm như vậy, nuôi không nổi xe thì con đi xe đạp, giảm khí thải bảo vệ môi trường.”
Mặt cha Hạ co giật, từ kẽ răng nghiến ra một chữ “Cút.”