Hạ Viêm đút tay vào túi, bước nhanh ra khỏi cửa, Hạ Trạch đuổi theo sau, thở dài như người lớn “Anh, anh nhất định phải thế này à?”
Hạ Viêm cười, xoa đầu cậu ta “Anh làm sao chứ? Chỉ nói vài lời thật lòng thôi mà.”
Hạ Trạch im lặng đi bên cạnh anh, đường nét nghiêng của gương mặt vẫn còn non nớt, nhưng lời nói ra lại không giống người trẻ “Anh à, chúng ta không thay đổi được gì đâụ Sinh ra trong nhà này, thì chỉ có thể sống như vậy thôi.”
Thấy Hạ Viêm không nói gì, Hạ Trạch lại khuyên “Dưới ánh mặt trời chẳng có gì mới cả. Anh, thực tế một chút đi.”
Ánh hoàng hôn đỏ rực chiếu lên mặt Hạ Viêm, như ngọn lửa bập bùng sắp tắt, trên mặt anh đã không còn nụ cười bất cần nữa, nhìn vào mắt em trai nói “Không ai có quyền quyết định chúng ta phải sống thế nào. Anh thà sống thật một ngày, còn hơn sống trái lòng cả đời.”
Chẳng bao lâu sau khi lên xe, Hạ Viêm nhận được cuộc gọi của Vương Mãnh.
Vương Mãnh là trụ cột của đội bóng rổ trường, tính tình thẳng thắn, có phần tự nhiên như người quen lâu ngày. Trong đội bóng, người thân nhất với Hạ Viêm là anh ta.
Vương Mãnh nói đang ăn ở quán nướng ngoài cổng Đông với hai người trong đội, rủ Hạ Viêm qua chơi.
Hạ Viêm không giống Trần Diễn, kén chọn ăn mặc ở. Với anh, quán vỉa hè hay nhà hàng nhỏ đều ăn được, có khi đánh bóng xong cũng cùng đội đi ăn khuya.
Hôm nay Hạ Viêm tâm trạng không vui, uể oải ứng phó “Vừa cãi nhau với ba tôi, bị đuổi ra khỏi nhà rồi, còn tâm trạng đâu mà ăn với tụ tập nữa. Mấy người ăn đi.”
Đầu dây bên kia, vừa nghe xong, Vương Mãnh liền “bốp” một tiếng đặt chai bia lên bàn, “Vậy càng phải tới đấy, mau lên, anh em tụ họp uống vài ly.”
Bị anh ta lải nhải vài câu, Hà Viêm cũng chỉ cười cười, có vẻ không để tâm, đồng ý qua loa.
Hà Viêm đẩy cửa bước vào quán, gật đầu chào Vương Mãnh và hai người khác trong đội bóng. Vương Mãnh kéo anh ngồi xuống, loay hoay lấy bát đũa cho anh, còn rót rượu, vừa làm vừa lải nhải “Đừng để ý mấy chuyện phiền phức trong nhà nữa, ba cậu chắc chỉ nói tức giận thôi, uống xong về ngủ một giấc, ngày mai chẳng còn gì đâụ”
Hà Viêm không muốn nhắc đến chuyện nhà nữa, chỉ đẩy ly rượu ra, mỉm cười “Tôi không uống đâu, mấy cậu uống đi.”
Vương Mãnh biết anh rất ít khi uống rượu, ngay cả khi đội bóng thắng trận, tâm trạng Hà Viêm tốt, thì cũng chỉ uống dăm ba ly, nên cũng không ép nữa.
Hà Viêm vừa gỡ bộ đồ ăn ra, vừa nghe mấy người kia trò chuyện lác đác chuyện trong đội. Quán nướng đông đúc, ồn ào hỗn tạp, giữa đủ loại âm thanh lẫn lộn, một giọng nói mềm mại bỗng len vào tai anh.
Tay Hà Viêm khựng lại, ngẩng đầu nhìn quanh, đang lúc tưởng là mình nghe nhầm.
Giọng nói mềm mại đó lại cất lên “Chị ơi, rượu này bao nhiêu độ vậy ạ?”
Lần này Hà Viêm xác định được nơi phát ra âm thanh, ngay bên cạnh họ, chỉ cách một tấm vách mờ, Khương Mật ngẩng đầu, lộ ra nửa cái đầu, nghiêng mặt nhìn phục vụ đang chờ gọi món. Mái tóc đen mượt của cô rủ vào xương quai xanh, lộ ra gương mặt nghiêng mềm mại và chiếc cằm nhỏ nhắn.
Hà Viêm đổi tư thế, ngồi thẳng dậy. Anh người cao, ngẩng đầu là nhìn qua được vách ngăn, thấy rõ tình hình phía trước.
Bàn đó, chỉ có mình Khương Mật ngồi.
Cô vẫn đang ngẩng mặt nhìn phục vụ đứng bên.
Phục vụ nói “Bên chị không phải quán bar đâu, chỉ có bia bình thường thôi, ba tới năm độ là cùng.”
Hà Viêm chống tay lên bàn, một tay đỡ cằm, mỉm cười nhìn Khương Mật như đang hạ quyết tâm, giơ một ngón tay lên nói “Em muốn một chai.”
Chưa đến hai giây sau, cô vội vàng bổ sung “Loại nhẹ nhất ạ.”
Phục vụ suýt chút nữa thì trợn mắt, xác nhận lại món rồi đi.
“Tuần sau tụi mình đấu với Đại học Thể dục, cậu nhất định phải đến đấy.” Vương Mãnh thấy Hà Viêm không phản ứng, đẩy vai anh một cái.