⬅ Trước Tiếp ➡
Thân gậy màu hồng lập tức biến thành màu đỏ tía, ngoài sự biến đổi về màu sắc ra, Thạch Hồng Nho không hề cảm thấy bất cứ khó chịu nào, tưởng rằng Tà Vô Đạo chỉ đang hù dọa y, muốn thuần phục y mà thôi.
"Được rồi, ngươi có thể tự mình cử động". Đợi khi Thạch Hồng Nho hoàn hồn rồi, Tà Vô Đạo đã buông tay ra, cũng chẳng có động tác gì tiếp theo.
"Cái gì?" Thạch Hồng Nho ngơ ngác ngẩng đầu lên.
"Còn không mau đong đưa cái mông dâʍ đãиɠ của ngươi, hầu hạ bản tôn thoải mái đi, bản tôn sẽ tha cho ngươi". Tà Vô Đạo như ban ơn, từ trên cao nhìn xuống Thạch Hồng Nho.
Thạch Hồng Nho cảm thấy có chút khó tin, nhưng lại sợ Tà Vô Đạo nuốt lời, vội vàng uốn thắt lưng, cố gắng co rút thành ruột, hút chặt gậy ma của Tà Vô Đạo, hy vọng Tà Vô Đạo có thể nhanh chóng xuất ra nguyên tinh.
Tà Vô Đạo cũng không ngăn cản y, nheo con mắt đỏ như máu, liếʍ khóe miệng, như đang xem kịch hay, phối hợp với chuyển động của y, vào sâu ra cạn, tốc độ lại chậm hơn hẳn khi trước.
Tiếng ma sát va chạm xá© ŧᏂịŧ làm Thạch Hồng Nho xấu hổ đến đỏ bừng cả mặt, cảm nhận gậy ma đang đâm sâu rút cạn ở hậu huyệt, đút vào tận cùng thành ruột, nhưng lại không cách nào khống chế được cơ thể mình, đưa đẩy lắc lư mông càng nhanh hơn.
"Eo xót quá, ta có thể ở phía trên không?"
Ước chừng sau khoảng một tách trà (*), Thạch Hồng Nho chỉ cảm thấy eo như bị gãy đôi, cuối cùng không chịu được nữa, đỏ mắt cầu xin.
(*) khoảng 10-15p giờ hiện đại.
Thật sự tư thế này quá khó chịu, ngày mai cứ thế này chắc chắn sẽ chẳng xuống nổi giường, tính ra cũng không đi lại bình thường được, nhất định sẽ bị Vũ đệ nhìn ra sự bất thường.
Tà Vô Đào bĩu môi, bất mãn nói: "Ngươi muốn cưỡi lên đầu bản tôn?"
"Không phải, chỉ là hết sức rồi, không cử động nổi nữa". Thạch Hồng Nho lắc đầu, lưng hơi run rẩy.
"Chẳng phải ngày nào ngươi cũng luyện tập sao, không có sức?" Tà Vô Đạo biết y khó chịu, cố ý nói ra lời này, là để trừng phạt sự xấc láo ban ngày của y.
Không có mệnh lệnh của gã, cả gan tự tiện tiết ra, lần này không dạy dỗ Thạch Hồng Nho hẳn hoi, chỉ sợ lần sau sẽ không nghe lời gã nữa!
"Ban ngày…" Mới nói được một nửa, Thạch Hồng Nho đã không nói nổi nữa.
Dưới tình huống này, y cũng là bất đắc dĩ, Nhϊếp Tinh Huy kia cũng chẳng phải hạng dễ đối phó, y thuật lại giỏi, đã nhìn ra y bị thận hư.
"Có lời mau nói, người còn định giấu giếm bản tôn phải không!" Tà Vô Đạo nhéo cái eo đang mỏi nhừ của Thạch Hồng Nho, lập tức nghe thấy tiếng rít của Thạch Hồng Nho.
Thạch Hồng Nho ngắc ngứ nói: "Hai người đến hôm nay…có một vị y thuật rất cao, nhìn ra được cơ thể của ta…ta lo…"
Y không hề nói ra chuyện thận hư, bởi vì y biết nói cũng bằng thừa, Tà Vô Đạo cũng sẽ không buông tha cho y, sẽ chỉ nghĩ là y giả vờ đáng thương, mong được thương xót.
"Vậy à, thế thì ngươi đứng dậy, bám cho chắc". Tà Vô Đạo nghe xong, đảo đôi mắt đỏ máu.
Gã biết Thạch Hồng Nho cực ưa thể diện, miễn Thạch Hồng Nho không bị mất mặt trước người khác, Thạch Hồng Nho đều sẽ nhẫn nhịn chịu đựng, mặc cho gã an bài.
Mặc dù thể xác của Thạch Hồng Nho sẽ không bị tàn phá, nhưng tâm hồn lại chẳng phải vậy, tâm hồn của nhân tộc rất mỏng manh yếu đuối, Thạch Hồng Nho đã coi như rất kiên cường rồi.
Thứ gã muốn là một Thạch Hồng Nho tràn đầy sức sống, chứ không phải một xác chết biết đi, đây cũng là lý do tại sao Thạch Hồng Nho luôn được thả ra vào những thời khắc quan trọng.
Thạch Hồng Nho vừa nghe đã biết sẽ xảy ra chuyện gì, tư thế nhục nhã này, vốn cực kỳ miễn cưỡng, nhưng đến nước này, không phục tùng thì kẻ thiệt vẫn là bản thân.
Huống hồ cơ thể của y đã bị Tà Vô Đạo chiếm đoạt từ lâu rồi, từ trong ra ngoài đều là khí tức của Tà Vô Đạo, ngại ngùng gì cũng vô dụng, chi bằng nhắm mắt lại, coi như bị chó dữ cắn đi.
Tà Vô Đào nhìn ra sự lưỡng lự của y, khịt mũi khinh bỉ: "Sao, không bằng lòng?"
"Không, ta bằng lòng". Thạch Hồng Nho cuống quýt mở hai chân ra, gồng eo định tách khỏi Tà Vô Đạo trước rồi mới xoay người.
Nhưng ban nãy hút quá chặt, nhất thời căng thẳng, nên hậu huyệt càng ngậm chặt lấy dươиɠ ѵậŧ của Tà Vô Đạo, làm kiểu gì cũng không nhả ra được.
⬅ Trước Tiếp ➡