⬅ Trước Tiếp ➡
“Luyến tiếc bản tôn như thế sao? Yên tâm, bản tôn sẽ thỏa mãn ngươi.” Tà Vô Đạo trêu chọc Thạch Hồng Nho, duỗi tay về vị trí giao hợp của hai người, ngón tay mạnh mẽ chen vào trong, sờ mó vách thịt.
Bên trong lỗ nhỏ ướt nhẹp rất nóng, bởi vì ngón tay chen vào nên vách thịt chuyển động càng nhanh hơn, thỉnh thoảng lại phát ra âm thánh ‘lép nhép’.
“Cái lỗ nhỏ của ngươi cực kỳ dâʍ đãиɠ, mới cắm có một chút thôi mà đã ướt đến mức này. Có phải ngươi đang nghĩ đến cảnh đệ đệ thân yêu của ngươi cũng cắm vào đây không?” Nhớ tới hành động lúc trước của Thạch Hồng Nho, Tà Vô Đạo lạnh lùng mở miệng, nói.
Tình cảm mà Thạch Hồng Vũ dành cho Thạch Hồng Nho không phải là tình cảm anh em bình thường. Không có đệ đệ ruột nào nhìn thấy thân thể của ca ca mình mà chảy máu mũi, đặc biệt là hành động quan tâm của cậu đang vượt xa phạm vi anh em.
“Ngươi nói bậy cái gì đó!” Thạch Hồng Nho nổi giận, nói.
Nhục nhã y là đủ rồi, Vũ đệ chỉ là nhìn thấy y say rượu cho nên mới giúp y đắp chăn lại, vì sao lại bị gã nói thành như thế này!
“Ngươi dám nói bản tôn thao ngươi không sướиɠ? Vậy thì vì sao người lại ướt nhẹp như thế này?” Tà Vô Đạo không những không giận mà còn cười, vỗ vỗ mặt của Thạch Hồng Nho.
“Đủ rồi, Tà Vô Đạo!” Thạch Hồng Nho bắt lấy cánh tay của Tà Vô Đạo, trên người phát ra sát khí mãnh liệt.
“Chà, ngày xưa mặc kệ bản tôn nói như thế nào ngươi cũng không hé răng lấy nửa lời. Hôm nay lớn gan như thế này, dám chống đối bản tôn!” Tà Vô Đạo bị hành động khác thường của Thạch Hồng Nho chọc giận. Gã đè éo của y lại, mạnh mẽ rút dươиɠ ѵậŧ từ trong lỗ nhỏ của Thạch Hồng Nho ra.
“A…” Thạch Hồng Nho quát to một tiếng, chỉ cảm thấy lỗ nhỏ phía sau trống rỗng, theo bản năng mà kẹp lại hai chân.
“Mới cắm có một chút mà đã chảy nhiều nước như thế này, nhìn xem bản thân ngươi có bao nhiêu dâʍ đãиɠ.” Tà Vô Đạo chen vào giữa hai chân của Thạch Hồng Nho, ngón tay cắm vào trong lỗ nhỏ vẫn chưa khép lại của y ngoáy mạnh một cái, kéo theo một chút dịch ruột non trong suốt ra ngoài.
“Không, không phải!” Trên mặt của Thạch Hồng Nho đỏ bừng, lớn tiếng phản bác lại.
Nhưng phản ứng của thân thể y lại cực kỳ thành thật. Lỗ nhỏ của y ướt nhẹp, nếu không phải Tà Vô Đạo đang ở trước mặt thì Thạch Hồng Nho sớm đã nhịn không được mà lấy món đồ chơi tìиɧ ɖu͙© bằng ngọc ra nhồi đầy vào trong lỗ nhỏ của mình.
“Ngươi lại kêu lớn tiếng hơn nữa sẽ khiến cho toàn bộ người trong sơn trang đến đây nhìn xem ngươi ở trên giường bị bản tôn thao như thế nào.” Tà Vô Đạo cười tà, lật cơ thể của Thạch Hồng Nho lại, khiến cho cơ thể của y ghé sát vào giường, cặp mông căng tròn chổng lên cao.
Thạch Hồng Nho nhanh chóng ngậm miệng lại, hai khuỷu tay chống ở trên giường, trách cho mặt của y cọ xát vào giường. Chỉ là y cúi đầu như thế này, lại từ giữa hai chân của mình mà nhìn thấy rõ ràng dươиɠ ѵậŧ thô to đen dài giữa hai chân của Tà Vô Đạo đột ngột nứt ra một cái lỗ nhỏ. Từ bên trong lỗ nhỏ đó có một cây kim màu đen dài chừng ba mươi cm.
“A…” Y hít một hơi thật sâu, cả người giống như bị thiêu đốt, vội vàng khép chặt hai chân lại.
“Hử? Lại không nghe lời nữa rồi, thật là thiếu dạy dỗ!” Tà Vô Đạo không vui mím chặt môi, chụp lấy hai cái tinh hoàn giữa hai chân của Thạch Hồng Nho, niết nhẹ hai cái.
Dươиɠ ѵậŧ của Ma tộc bọn họ cực kỳ đặc biệt, nếu như muốn thụ thai sinh hạ ra trẻ con Ma tộc thì nhất định phải làʍ t̠ìиɦ một ngày một đêm, sau đó thì để cây kim dài bên trong dươиɠ ѵậŧ chui vào trong cơ thể mẹ thì mới có cơ hội mang thai đứa nhỏ Ma tộc. Chỉ là việc sinh ra đứa nhỏ Ma tộc cực kỳ khó khăn, cho nên huyết mạch của Ma tộc bọn họ mới càng ngày càng ít.
Tình ra thì Thạch Hồng Nho cũng đã ở bên gã hơn mười năm rồi. Mặc dù y ở trên giường có hơi không nghe lời nhưng cơ thể của y lại khiến cho gã cực kỳ vừa lòng. Gã cũng có dự định sẽ khiến cho Thạch Hồng Nho sinh ra đứa nhỏ của Ma tộc, chỉ tiếc là Tà Vô Đạo chỉ có thể xuất hiện vào ban đêm mà thôi, thời gian làʍ t̠ìиɦ không đủ.
“Ta sẽ nghe lời mà. Ngươi, ngươi đừng có làm gì bậy bạ.” Thạch Hồng Nho sợ Tà Vô Đạo sẽ dùng dươиɠ ѵậŧ đáng sợ như thế mà thao y, cho nên y nhanh chóng thả lỏng cơ thể, cũng không dám động đậy nữa.
“Sợ bản tôn đâm ngươi sao?” Tà Vô Đạo chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhìn ra suy nghĩ trong lòng của Thạch Hồng Nho, nhưng gã cũng không thu hồi cây kim dài mà lại cầm lấy dươиɠ ѵậŧ của chính mình, đặt tại miệng lỗ nhỏ của Thạch Hồng Nho, chậm rãi đâm vào bên trong.
“Không…” Thạch Hồng Nho kinh hoảng hô lên. Mặt của y trở nên xanh mét, hai mắt trợn to lên.
Không đợi cho Thạch Hồng Nho nói dứt câu, dươиɠ ѵậŧ của Tà Vô Đạo đã mạnh mẽ mà cắm vào trong lỗ nhỏ của y. Y không cảm thấy đau như trong tưởng tượng, ngoại trừ có căng đầy ra thì cũng không có thì khác thường.
Thì ra trong nháy mắt mà Tà Vô Đạo cắm vào lỗ nhỏ của y, gã đã thu cây kim dài lại. Nếu đã không muốn Thạch Hồng Nho mang thai đứa nhỏ của Ma tộc thì chỉ cần dọa y nhiêu đây là đủ rồi, gã còn muốn nhấm nháp mùi vị của Thạch Hồng Nho thật tốt nha.
⬅ Trước Tiếp ➡