“Còn không lắc mông nhanh lên.” Tà Vô Đạo cảm giác được cơ thể của Thạch Hồng Nho cứng ngắc, trong lòng không khỏi nổi giận. Gã giơ tay lên tát vào mông của y một cái ‘bẹp’.
Thạch Hồng Nho biết bản thân không thể tránh khỏi chuyện này, cứ kéo dài như thế này thì cuối cùng người chịu thiệt vẫn sẽ là mình, Tà Vô Đạo khẳng định là sẽ không dễ dàng mà bỏ qua của y. Hai tay của y chống xuống giường, hai mắt nhắm chặt, cắn răng mà lắc mông. Cái giường dưới thân cũng theo động tác của y mà rung lắc.
Tư thế như thế này khiến cho y cảm thấy cực kỳ nhục nhã, giống như là một con thú cái bị bắt nạt, không thể nào phản kháng lại được…
“Ừm…” Tà Vô đạo vừa lòng nhắm chặt hai mắt lại, dựa theo tiết tấu lắc mông của Thạch Hồng Nho mà cực kỳ chuẩn sát cắm vào lỗ nhỏ. Mỗi lần dươиɠ ѵậŧ của gã cắm vào đều sẽ cọ xát vào chỗ nhạy cảm bên trong cơ thể của y một cái, nhìn như vô tình nhưng thật ra lại là cố ý.
“Ta… A… Ô…” Lời nói vừa ra khỏi miệng của Thạch Hồng Nho lập tức biến thành tiếng rêи ɾỉ dâʍ đãиɠ. Rất nhanh, lỗ nhỏ phía sau của y đã chảy ra cực kỳ nhiều chất lỏng trong suốt nóng hổi, dươиɠ ѵậŧ của Tà Vô Đạo đâm chọc ở bên trong lỗ nhỏ phát ra âm thanh cực kỳ da^ʍ mỹ.
“Lại ướt. Thật là một cặp mông dâʍ đãиɠ. Nếu không phải sức chịu đựng của bản tôn thâm hậu thì chỉ sợ đã sớm bị ngươi hút khô.” Âm thanh khàn khàn trầm thấp của Tà Vô Đạo vang lên. Gã để lại trên mông của Thạch Hồng Nho vài dấu tay đỏ chót, mặt dày mày dạn nói dối.
Trong lòng của Thạch Hồng Nho thầm oán, nếu như sức chịu đựng của Tà Vô Đạo thâm hậu như vậy thì đã không đè y ra thao hằng đêm như vậy. Rõ ràng là Tà Vô Đạo không thể không chế được du͙© vọиɠ của bản thân nhưng lại đem toàn bộ tội danh đổ lên đầu của y mà thôi.
Nhưng thật sự thì cơ thể của y đã bị Tà Vô Đạo dạy dỗ đến mức cực kỳ nhạy cảm. Trước kia, Thạch Hồng Nho chưa bao giờ nghĩ được cơ thể của y sẽ có thể dễ dàng ngậm chặt dươиɠ ѵậŧ của đàn ông mà đong đưa như thế này. Y không những đã quen thuộc với chuyện này mà thậm chí là trong mơ cũng sẽ ảo tưởng bản thân bị nam nhân đè ra thao nát.
Nghĩ đến đây, trên mặt của Thạch Hồng Nho nóng lên, bàn tay đặt ở trên giường nắm chặt lại, thầm hận chính mình vì sao lại sa đọa như thế này.
“Không tập trung như vậy, ngươi đang suy nghĩ cái gì?” Tà Vô đạo nhận ra Thạch Hồng Nho đang ngơ người. Gã tự mình gỡ trâm ngọc trên tóc y xuống, nắm lấy tóc đen xõa tung của y mà kéo về phía gã.
“Không nghĩ cái gì cả.” Thạch Hồng Nho thề thốt phủ nhận. Y nhanh chóng lấy lại tinh thần, tăng nhanh tốc độ lắc mông của mình, muốn chuyển dời sự chú ý của Tà Vô Đạo.
Tà Vô Đạo cực kỳ không hài lòng với thái độ của y, cảm giác y đang qua loa với gã. Gã mím chặt môi lại, không vui rồi. Tay của gã di chuyển đến trước bụng của Thạch Hồng Nho, chạm vào dươиɠ ѵậŧ ở phía trước của y, lấy ra trâm ngọc mà gã đã rút ra ở tóc của Thạch Hồng Nho, không nói một lời cắm đầu nhọn vào trong lỗ nhỏ trên dươиɠ ѵậŧ của y.
“A… Đau quá!” Thạch Hồng Nho đau đớn thở gấp, nước mắt nhịn không được mà tuôn rơi.
“Biết đau là tốt. Ở dưới thân Tà Vô Đạo cầm một đầu khác của trâm ngọc, chậm rãi đâm sâu vào bên trong lỗ nhỏ trên dươиɠ ѵậŧ của Thạch Hồng Nho, cho đến khi toàn bộ cây trâm ngọc đã cắm hết vào trong dươиɠ ѵậŧ của y, chỉ chừa lại hoa văn đám mây ở bên ngoài thì mới dừng lại.
Đáng thương cho dươиɠ ѵậŧ bị cây trâm cắm vào của Thạch Hồng Nho, mới vừa rồi còn rục rịch ngẩng đầu, bây giờ lại không còn sức sống mà mềm xuống, bộ dạng cực kỳ tội nghiệp.
“Rút, rút ra… ta không dám nữa…” Thạch Hồng Nho kéo căng cổ họng, khuôn mặt tuấn tú đỏ bừng, lỗ tai hồng như muốn chảy máu, thở hổn hển không ngừng.
“Muộn rồi. Bản tôn còn muốn thi pháp khiến cho người cả đời đều không thể nhổ nó ra được.” Tà Vô Đạo thật sự tức điên rồi, không định bỏ qua cho y dễ dàng như thế này.
Ngày xưa chỉ cần Thạch Hồng Nho mở miệng cầu xin sự tha thứ của gã thì Tà Vô Đạo đều sẽ bỏ qua cho y. Nhưng mà kể từ ngày mà Thạch Hồng Vũ trở về, Thạch Hồng Nho đã năm lần bảy lượt khiêu chiến uy nghiêm của gã. Cứ như thế này mãi thì rất khó đảm bảo Thạch Hồng Nho sẽ không sinh ra ý định đối nghịch với gã.
“Ngươi muốn ta làm gì thì mới chịu bỏ qua cho ta?” Thạch Hồng Nho ôm chặt cánh tay của Tà Vô Đạo, cả cơ thể không ngừng run lên.
Nếu như trâm ngọc vĩnh viễn cắm vào bên trong dươиɠ ѵậŧ của y thì chỉ sợ là dươиɠ ѵậŧ của Thạch Hồng Nho sẽ luôn dựng đứng như thế này, cho dù là có mặc quần áo dài rộng cũng không thể che giấu được. Cho dù Vũ đệ không để ý thì cũng sẽ phát hiện ra sự khác thường của y.
Thạch Hồng Nho tuyệt đối sẽ không để cho Thạch Hồng Vũ biết được bí mật của mình!
“Muốn bản tôn rút ra cũng không phải là không thể. Chỉ cần ngươi mυ"ŧ dươиɠ ѵậŧ của bản tôn, khiến cho bản tôn bắn ra thì bản tôn sẽ tha cho ngươi.”
Tà Vô Đạo rút dươиɠ ѵậŧ từ trong cơ thể của Thạch Hồng Nho ra. Trong nháy mắt khi rời khỏi của thể của y còn mang theo rất nhiều chất lỏng đặc sệt. chất lỏng trong suốt lại đặc sệt theo dươиɠ ѵậŧ của gã mà nhiễu xuống trên giường, để lại một vệt nước trên đó.
“Chuyện này…” Thạch Hồng Nho nhìn dươиɠ ѵậŧ dữ tợn trước mặt mà do dự. Y cắn chặt môi dưới, không lên tiếng.