Chương 21
Ngón tay Tần Kiết đem điếu thuốc bỏ vào ly nước chanh, anh hơi cúi đầu ghé sát vào Trần Ân Tứ.
Miệng Trần Ân Tứ như muốn nói gì đó trong nháy mắt liền không thốt nên lời.
Người anh không vương mùi thuốc lá, duy chỉ có hơi thở mát lạnh sạch sẽ, ánh mắt đen nhánh của anh đảo quanh khuôn mặt nhỏ của cô, từ từ lên tiếng
Anh chỉ chấp nhận em...khóc chết anh.
Ba giây sau, não cô điên cuồng rà năm lần bảy lượt câu “Vậy thì em đừng khóc nha.”
Tên cẩu này lại chiếm tiện nghi của cô
Mang tai Trần Ân Tứ đỏ ửng.
Những lời hằng ngày khi tức giận cô nói chẳng thèm dùng não, giờ đây không còn bóng dáng.
Cô không cam tâm để Tần Kiết chiếm thế thượng phong, trừng mắt nhìn Tần Kiết ba giây mà không tìm được lời nào để nói, đành xoay người rời đi.
Đi được hai bước, cô thấy mình bớt giận được chút, quay đầu lại hướng Tần Kiết, hung hăng đạp một cái lên đùi anh, sau đó tai bớt ửng hồng, xoay người đi.
Trần Ân Tứ một câu chào tạm biệt với ba người sản xuất phim cũng không thèm nói, trực tiếp lấy túi bước thẳng ra cửa.
Lúc cô đi đến cửa, nhân viên phục vụ cẩn thận ngăn cô lại
Tiểu thư, cái ly đó không thể mang đi...
Trần Ân Tứ lúc này mới phát hiện mình vẫn còn cầm "gạt tàn thuốc"...à không, là ly nước chanh.
"Beng " Cô quăng ly nước lên khay của người phục vụ, mặt lạnh mở cửa.
Trở lại trên xe, Trần Ân Tứ vuốt vuốt mặt, đợi lửa giận trên mang tai rời đi, lửa giận trong lòng tiêu tán thì lập tức thông báo cho Lục Tinh bằng điện thoại.
Tinh Tinh, cậu biết hôm nay tớ gặp ai không? Tên cẩu Tần Kiết đó Hắn thế mà lại dám lấy ly nước chanh của tớ làm gạt tàn thuốc, cậu có tin được đây là việc của một tên đàn ông làm không?Hắn là một tên đểu, không, là một tên cẩu đểu
Tinh Tinh, hắn khinh người quá đáng.
CMN còn muốn tớ khóc chết hắn... vậy mà muốn tớ khóc chết hắn...Cậu nghe xem, đây là điều con người nói sao? Hắn ta có cần mặt mũi nữa không vậy?
Cần gì phải quan tâm mặt mũi, cần mặt mũi thì đâu thể ngắm được vợ mình khi giận dữ ha ha ha.
Translated by YeFeiYe VietNam Fanpage | Lá Con VNFC.
Cậu còn cười? Tinh Tinh, cậu thế mà cười được? Tớ nói cậu nghe, từ giờ trở đi bọn tớ không đội trời chung, có anh ta sẽ không có tớ, có tớ không có anh ta.
Lục Tinh đầu bên kia thấy Trần Ân Tứ giận dữ, cười ứa nước mắt
Trời ơi CMN gạt tàn thuốc, tớ đột nhiên muốn làm fan Tần Kiết đó.
Trần Ân Tứ nói khô cả họng, mở nắp bình nước tu tu uống vài ngụm, sau khi nghe Lục Tinh nói thì sặc ngay lập tức
Ê..ê...ê...Tinh Tinh, cậu nói gì? Cậu muốn chuyển sang làm fan của tên cẩu đó? Cậu thì hiểu tên cẩu đó bao nhiêu mà lại hâm mộ? Cậu không biết tên đó không cần mặt mũi như nào sao? Lúc tớ vừa vào giới giải trí, quay bộ phim đầu là một nhân vật nữ thứ tám, ngồi ven đường ăn xin, được một người đàn ông đầy ánh hào quang đưa về nhà.
Khi ấy quay ở Thượng Hải, tớ ngồi bên lề đường nắng nóng, tất cả bối cảnh đều chuẩn bị xong thì tên cẩu đó vừa khéo ngang qua nhìn một cái, bước qua chỗ tớ, ném mấy đồng xu vào chén...
Lúc quay bộ đó vì tên nam diễn viên đóng vai người đầy hào quang NG mấy lần, tớ như chết đi sống lại, khó khăn lắm mới chắp vá cảnh quay để đến khúc này, cuối cùng bị tên cẩu Tần Kiết phá hư.
Sau đó hắn biết tớ đang quay phim.
Khi đạo diễn hô quay lại thì chạy tới phá lần hai.
Cậu biết tên đó làm gì không?