Phòng Anh, Cõi Em
Chương 22
⬅ Trước Tiếp ➡

CMN hắn lấy lại mấy đồng xu hồi nãy cầm đi luôn...cầm đi luôn đó... Cậu nghĩ xem, con người này thì có thể làm được chuyện gì?
Lục Tinh không những cười ra nước mắt mà còn ôm bụng sặc sụa.
Cô vừa một tay xoa xoa bụng vừa trấn an Trần Ân Tứ
Được rồi, được rồi, đừng giận nữa, chúng ta nói chuyện chính đi.
Cậu và mấy nhà sản xuất phim của chương trình đó bàn được gì rồi?
Động tác đang uống nước của Trần Ân Tứ dừng lại.
Lục Tinh thấy Trần Ân Tứ nửa ngày không trả lời, linh cảm xấu bay đầy đầu
Đừng nói với tớ cậu quên chuyện này rồi nha?
Trần Ân Tứ cắn cắn nắp bình, cười hề hề
Tinh Tinh, mai tớ mời cậu ăn món Nhật được không?
Bớt đánh trống lảng Lục Tinh giận dữ
Tớ không thể yên tâm với cậu mà.
Cậu có biết vì mời ba tên đó mà tớ phải đánh đổi biết bao thứ, cậu thì hay rồi, việc không nên làm thì bày ra cả đống.
Trần Ân Tứ
Đừng giận đừng giận.
Tinh Tinh, tớ nói cậu nghe, không phải là tớ quên mất chuyện chính, mà tớ thật sự không muốn lên chương trình của họ... Cậu không biết chứ nói là ăn cơm nhưng thật sự chẳng có bữa cơm nào.
Bọn họ còn hẹn cả vài minh tinh không biết tên đến, ý nói rõ ràng, muốn lên chương trình thì hãy học hỏi các cô minh tinh nhỏ kia.
Tinh Tinh, tớ nhìn ra được họ cũng chẳng có ý muốn giúp tớ lên show.
Lục Tinh càng giận
Thật không vậy? Bọn họ ấy thế mà dám chơi ông? ĐCM đám tiết mục nát đó dám cưỡi lưng cọp, sau này lão nương có cơ hội, tẩn chết bọn nó.
Translated by YeFeiYe VietNam Fanpage | Lá Con VNFC.
Lục Tinh càng nói càng hăng, cả người phát lửa thở hồng hộc mới nói ra lời
Ân Ân, cậu có bị uỷ khuất gì không?
Trần Ân Tứ
Không.
Tốt xấu gì tớ cũng lăn lộn trong giới giải trí lâu năm, việc bảo vệ bản thân tớ vẫn làm được.
Xem như mạng đám người đó lớn, người lão nương đây dẫn dắt mà đám người đó dám có ý xấụ..
Lục Tinh đầu bên kia vừa mắng một trận hùng hổ mới bớt giận
Ân Ân, tớ còn khoảng nửa tiếng nữa mới tới Bắc Kinh, đến nơi sẽ tìm cậụ
Chương trình này bỏ đi.
Cậu yên tâm, Lục Tinh tớ sẽ khiến cậu nổi tiếng, nổi thành ba của bọn chúng luôn ”
...
Ánh mắt Tần Kiết dõi theo bóng lưng Trần Ân Tứ rời khỏi phòng bao, rồi nhìn Trần Ân Tứ dùng lực đóng cửa, một lúc lâu mới thôi.
Ánh mắt anh nhìn nơi cô vừa đứng, phân vân một giây mới bước qua.
Cô mặc áo màu trắng, da trắng, nơi cô đứng, bóng đèn trên trần phụ trợ giúp cô lạnh lùng như tuyết.
Miệng cô không ngừng nói, thanh âm nguy hiểm, có thể nhìn thấy cô dùng hết vốn liếng để nói, kết quả bị anh chọc một câu, thì mắt trợn to, không đáp được gì.
Lúc cô đi, anh thấy rõ ràng tai cô ửng hồng, mặc dù sắc mặt cô lạnh nhạt, nhưng thấy rất rõ trên người cô sự hiển hách.
Tần Kiết nhìn vào hư không, sững sờ một lúc, đột nhiên cười ra tiếng.
Tiểu cô nương vẫn như xưa, miệng muốn bị hôn, da mặt mỏng đụng chút lại đỏ...
Cả đời này, chưa từng gặp qua người nào dễ ngượng ngùng như cô.
Tần Kiết đứng dựa vào cửa kính một lúc rồi quay đầu nhìn ra ngoài.
Anh ngắm cảnh đêm phồn hoa, đẹp có chút không chân thật.
Anh nhìn phong cảnh nơi đó, tâm trạng cứ thế nhạt dần.
Không biết qua bao lâu, điện thoại trong túi đột nhiên rung lên.
Tần Kiết lấy ra, có tin nhắn Dung Dữ gửi đến.
“Tần Cẩu khi nào quay về? Tiểu Cửu nói, thí nghiệm dựng dàn giáo hôm qua xuất hiện lỗi."
Tần tiên sinh...
Lúc Tần Kiết xem tin nhắn Wechat, trước mặt anh truyền đến giọng nói mềm mại.
Anh ngẩng đầu, chỉ nhìn thoáng qua rồi lại cúi xuống trả lời tin của Dung Dữ.


⬅ Trước Tiếp ➡