⬅ Trước Tiếp ➡

ga.
Chờ cô sắp xếp xong, chạy đến Candy, thì chị Hồng đã giơ sẵn tay lên.
Sự nhẫn nại của Tư Văn đã chẳng còn lại bao nhiêu, cho nên, khi nhìn thấy Chu Yên, anh lập tức bùng nổ "Lại đây " Anh đang ngồi trong góc phía tây nam của hộp đêm, nơi có ánh đèn tối nhất, ngay cả khi đứng trước mặt cũng không thể nhìn thấy vẻ mặt của anh.
Chu Yên cũng không muốn nhìn mặt anh.
Đi ngang qua chị Hồng đang đi ra ngoài, nghe thấy chị ta khẽ dặn dò một câu đừng chọc tức ngài ấy, rồi tiếng đóng cửa vang lên, loa trung tâm đang phát câu "Đừng nói chuyện quá khứ nữa", nhưng cô lại không hề cảm thấy sợ hãi.
Trong những năm qua, Tư Văn đã thử tất cả các thủ đoạn mà anh nên thử để tra tấn Chu Yên, và giờ, anh cũng chẳng thể nghĩ ra bất kỳ thủ đoạn mới nào nữa.
Cô đã không còn sợ hãi nữa.
Cô bước tới chỗ Tư Văn, trước khi anh lên tiếng, cô liền quỳ xuống, ngồi vào lòng anh.
Tư Văn nhéo nhéo mặt của cô "Em dám biến mất?" Chu Yên "Không dám." Tay Tư Văn càng dùng sức hơn "Vậy thì em lấy đâu ra dũng khí để để tôi đợi lâu như vậy." Chu Yên sẽ không làm trái lời Tư Văn, dù sao anh đã cho cô rất nhiều tiền, hơn nữa cô cũng chẳng phải là một người thanh cao gì, nếu không thì cô đã không chọn đường bán thân.
Nhưng sau một thời gian dài, đôi khi cô cũng sẽ có những thắc mắc không thể giải đáp "Không phải bảo tôi cút đi sao?" Tư Văn tưởng mình nghe được lí do thoái thác mới, vì vậy ngồi về phía trước, ghé sát tai "Em nói cái gì?" Chu Yên không nói gì, ngậm miệng lại, khuôn mặt vô cảm.
Tư Văn kéo cô đi, vừa lúc ánh sáng từ màn hình chiếu tới chiếu vào gương mặt anh, vẻ chán ghét của anh được phóng đại vô cùng.
Chu Yên đã nhìn thấy.
Lúc trước cô không hiểu, tại sao Tư Văn chán ghét cô như vậy, nhưng vẫn giữ cô lại, tỏ ra giàu có đến mức muốn bố thí cho cô.
Bố thí kiểu gì, mà chẳng phân biệt đối tượng nhỉ?
Tư Văn gọi chị Hồng vào, nói "Gọi người mới đến." Chị Hồng gật đầu, "Được rồi, tôi sẽ thu xếp ngay cho ngài." Chu Yên vẫn quỳ trước sofa, không hề đáp lại, chẳng có phản ứng gì trước những lời Tư Văn nói.
Tư Văn càng tức giận hơn, không muốn nhìn cô "Tránh xa tôi ra " Chu Yên xoay người bước ra ngoài, còn chưa tới cửa, Tư Văn lại hét lớn "Tôi thả cô đi sao?" Chu Yên liền đứng lại, đứng ở góc phòng cách xa anh.
Một lúc sau, chị Hồng đưa người vào, mặc đồ y tá đứng thành hàng, váy ngắn khó khăn lắm mới che được chỗ nhạy cảm, áo trên bó chặt, ngực như sắp nổ tung ra ngoài, nhìn cực kì ngộp thở.
Chị Hồng nói "Tư tiên sinh, đây đều là người mới đến, đều đã được làm kiểm tra sức khỏe, rất sạch sẽ.
Theo yêu cầu của ngài, họ đã đều ký hợp đồng bảo mật." Tư Văn là ông chủ Công ty dược phẩm Đông Thăng, 32 tuổi, là người có thân phận, địa vị nhất định, mà người có địa vị hơn anh, cũng chẳng dám gọi thẳng tên họ anh trước mặt bao người.
Không ai biết tại sao, nhưng tất cả mọi người đều không dám, nên dần dần hình thành quan niệm ở Kỳ Châu, nếu muốn sống sót, thì đừng đụng vào Tư Văn.
Anh thỉnh thoảng mới đến Candy chơi nhưng ít khi gọi người bồi rượu cùng, hầu hết anh đều tỏ ra nóng nảy hoặc


⬅ Trước Tiếp ➡