⬅ Trước Tiếp ➡

dẫn người đến đó đi, đi ngang qua hiện trường vụ án là được rồi." Tam Tử nhìn về phía Vi Lễ An, chờ chỉ thị của anh ta.
Vi Lễ An cũng nói "Cậu đi đến đó một chuyến đi, hòa giải một chút.
Nếu vẫn còn tham món hời lớn, chỉ cần hù dọa vài câu là được." Tam Tử đã hiểu "Tuân lệnh." Người vừa đi, Trình Trí lại tiếp tục thảo luận với Vi Lễ An " Anh nói xem, tên buôn bán ma túy kia có thể đi đến đâu?" Vi Lễ An đeo tai nghe lên, chặn một nửa tiếng ồn mà anh ta đang tạo ra.
Gia đình của công nhân đã vô tình làm trán Tư Văn bị thương, những người này trực tiếp ném kéo y tế, rạch một đường vào trán bên trái của anh.
Bọn họ cũng khá hoảng sợ, nhìn thấy máu thì lập tức dừng lại.
Bác sĩ băng bó cho Tư Văn, chuyến bay bị lỡ rồi, thư ký đã đặt cho anh chuyến bay tiếp theo, nhưng vẫn phải chờ đến ngày mai.
Tâm trạng đang bực bội nên anh không ở lại bệnh viện để dây dưa với những kẻ lừa tiền kia nữa, mà giao việc cho thư ký xử lý.
Ra ngoài, lên xe, đi dạo trong thành phố, rồi vào Candy.
Người quản lý nhìn thấy anh, khuôn mặt đầy mâu thuẫn, pha trộn giữa sợ hãi, kính nể và ghen ghét, cực kì khó coi, liếc mắt nhìn một cái là biết ngay.
Nhưng Tư Văn không biết, bởi vì anh chẳng thèm nhìn anh ta.
Chị Hồng nghe tin Tư Văn đến, thì đích thân tới đón, nhìn thấy băng gạc trên trán anh, chị ta tò mò nhưng không nói nhiều, đưa anh vào phòng VIP, rót cho anh một ly rượu mừng "Tư tiên sinh hôm nay chơi gì đây?" Tư Văn dùng ngón trỏ và ngón cái cầm điếu thuốc, tay trái đặt trên đầu gối, gõ gõ không đều, chốc lát mới hỏi "Chu Yên đâu?" Chị Hồng rất ngượng ngùng "Hôm nay là chủ nhật." Mắt Tư Văn híp lại "Đồ đi bán mà còn đòi nghỉ cuối tuần à?
Tưởng mình là bảo bối chắc?" Chị Hồng, người khá từng trải, bỗng rùng mình khi nghe thấy giọng điệu của Tư Văn, vội vàng giải thích "Tư tiên sinh, Chu Yên nói cuối tuần không đến đây là quy định ngài lập ra..
Hình, hình như, vào thời điểm này, cô ấy luôn ở chỗ của ngài ạ.." Tư Văn mới nhớ ra hôm qua cô đã đến gặp anh, anh đã bảo cô cút đi.
Nhưng đây thực sự là lý do khiến cô biến mất sao?
Có phải anh đã quá nuông chiều cô rồi không?
Sau khi hút xong, anh bỏ vào gạt tàn "Gọi cho cô ấy, kêu cô ấy qua chỗ tôi " Chị Hồng không dám từ chối, đành đi ra ngoài gọi điện cho Chu Yên.
Cuộc gọi vừa được kết nối, chị ta trực tiếp mắng "Cô chán sống rồi à?
Dám gạt Tư tiên sinh sang một bên " Chu Yên vừa đưa Chu Tư Nguyên đến lớp học đàn piano, đang chuẩn bị về nhà giặt cặp sách đã bị bẩn của em trai, thì nhận được cuộc điện thoại này, không hiểu lắm "Sao lại là tôi gạt anh ta sang một bên?
Rõ ràng là anh ta bảo tôi cút đi cơ mà." Chị Hồng sắp bị cô chọc tức điên lên rồi "Cô còn dám giận dỗi à?
Gái bán thân mà dám chơi trò này hả?" Chu Yên liền cúp máy của chị ta.
Chị Hồng chửi bới một hồi mới nhận ra Chu Yên đã cúp điện thoại, vừa lầm bầm mắng tiếp, vừa gọi lại cho cô "Tư tiên sinh tới rồi, đang tìm cô, cô thu dọn đồ đạc một chút rồi mau đến cho tôi " "Được rồi.
" Nói xong, Chu Yên liền tăng


⬅ Trước Tiếp ➡