⬅ Trước Tiếp ➡

rất xinh đẹp, nơi nào cũng đẹp, anh luôn có thể tìm thấy sự tươi mới trong cô, thậm chí có thể so sánh với miền cực lạc được mô tả trong các tác phẩm nhân văn kinh điển của phương Tây.
Anh thở hổn hển, ánh mắt càng lúc càng trở nên đê mê.
Trên trán Chu Yên đổ một lớp mồ hôi mỏng, nắm lấy cánh tay của anh, thét lên một tiếng.
Tư Văn nghe xong, hai mắt đỏ bừng.
Trận chiến này, kéo dài hơn nửa giờ.
Những cô gái nhỏ đó đã rất sửng sốt, họ chưa bao giờ nhìn thấy một người đàn ông hay một người phụ nữ nào như vậy.
Quần Tư Văn cởi đến mắt cá chân, anh cảm thấy vướng víu, liền đạp một ống xuống, đi vào phòng ngủ nối với phóng bao lấy một bao thuốc, rút ra một điếu, vừa đi vừa châm lửa, hít một hơi, gân xanh trên trán anh nổi lên.
Chu Yên cũng muốn hút thuốc, liền kêu anh một tiếng, Tư Văn cũng cho, ném một cái, nhưng không có cho bật lửa.
Anh chỉ ngồi trên chiếc sofa đơn, hút thuốc và nhìn cô.
Chu Yên biết anh muốn làm gì, đưa điếu thuốc lên miệng, ngậm một nửa, đi tới trước mặt anh, đưa tay ra sau gáy anh, hướng đầu thuốc vào đốm sáng ở khóe miệng anh, hút một cái, châm lửa, khói phả ra từ mũi cô.
Lúc chuẩn bị rời đi, cô đã bị túm lấy thắt lưng, kéo xuống.
Tư Văn không nhúc nhích, chỉ nhìn cô, khói thuốc phủ kín lông mày từ lúc nào.
Chu Yên cầm điếu thuốc trong tay, vừa nói, khói thuốc đã đập vào mặt anh "Không cần động." Cô không đợi Tư Văn phản ứng, đổi thành tư thế quỳ trên eo anh, nghiêng người về phía trước.
Tay cô vịn vào người anh, di chuyển từ từ.
Cuối cùng, chân của Chu Yên đều mềm nhũn.
Tư Văn quả đúng là một mãnh thú.
Thực ra chuyện này Chu Yên không cần phải chứng minh, nhưng cô vẫn muốn nói ra.
Tư Văn là một mãnh thú.
Mấy cô bé còn đang tuổi thanh xuân đều khiếp sợ, có đứa thì khóc, có đứa thì tiểu ra quần, chị Hồng đưa chúng đi quở trách một hồi, đành phải quay đầu lại, cúi đầu khom lưng xin lỗi Tư Văn "Thực xin lỗi Tư tiên sinh, bọn nhỏ chưa từng trải việc đời." Tâm trạng Tư Văn tốt hơn, không so đo mà trực tiếp cho chị ta ra ngoài.
Khi chị Hồng đi ra ngoài, chị ta có liếc nhìn Chu Yên một cái, nhưng đó chỉ là hành động theo bản năng, không có bất kỳ ý nghĩa nào.
Nhưng nó vẫn được Chu Yên lợi dụng, cũng theo chị ta ra ngoài.
Tư Văn hơi nhíu mày "Đứng lại " Chu Yên quay đầu lại, vẻ mặt của cô trở lại như bình thường mỗi khi đối mặt với Tư Văn, cực kì lạnh nhạt "Chị Hồng gọi tôi." Vừa đóng cửa, chị Hồng đã suýt nữa mắng "Tao..
Mẹ nó, tao gọi mày lúc nào?" Có biết cách làm người không vậy?
Đã là lúc nào rồi mà còn muốn hại tao?
Tư Văn lấy điện thoại di động, chuyển 10 vạn nhân dân tệ cho Chu Yên.
Chu Yên không cần nhìn, lúc nào cũng thế, chỉ có chuyện tới sớm, chứ chưa bao giờ muộn.
Trong bốn năm, chưa một lần bị thiếụ Tư Văn khoác áo khoác, ném cho cô chìa khóa xe "Về nhà." Chu Yên có chút xấu hổ.
Trước đây, Tư Văn sẽ chiếm thời gian ngày thứ bảy của cô, nhưng anh thường ra nước ngoài vào chủ nhật, vậy nên, cô liền coi bữa tối chủ nhật như một phần quà cho Chu Tư Nguyên vì học hành chăm chỉ.
Tư Văn thấy cô cầm lấy chìa khóa, nhưng không nhúc nhích "Sao nào?



⬅ Trước Tiếp ➡